Chương 22: Như côn trùng không ngừng lao về phía mật hoa

Radio phát ra tiếng ngân nga cao vυ"t của giọng nữ xé rạch chân trời, đoạn nhịp trống dồn dập nhanh như chớp khiến cả con đường phồn hoa trở nên hoang dại, tự do.

Đoạn đường cuối, Lâm Lang Ý vẫn luôn nói chuyện với khách hàng qua Bluetooth, Nguyên Sở Duật không còn mở miệng nữa.

Hắn lẳng lặng dừng nhìn sườn mặt cô, đêm nay hắn đã làm động tác này không biết bao nhiêu lần, trong lễ nghi nhìn chằm chằm người ta không phải một hành vi đẹp, đối với phái nữ càng là bất lịch sự, nhưng Lâm Lang Ý lại vô ý để lộ một mặt thú vị khác biệt khiến hắn tò mò, giống như côn trùng không ngừng lao về phía mật hoa.

Hắn dùng đầu lưỡi đẩy một vòng khoang miệng, dư vị chua chua ngọt ngọt bao phủ cảm quan, thật ra lúc lên xe hắn đã ngửi được một chút hương hoa quả tươi mát, mới đầu còn tưởng là nước hoa, nhưng khi cửa sổ bên cô mở hắn mới biết đó là mùi hương trên người cô.

Ba viên kẹo này, hắn ngậm rất lâu.

Lâm Lang Ý chạy đến nơi, đó là một câu lạc bộ đua xe mới khai trương không lâu, trước khi xuống xe Nguyên Sở Duật móc di động nói: “Phí sửa cửa sổ tôi sẽ chuyển khoản cho cô.”

“Hả? Không cần.” Cô xua tay: “Không phải anh làm hỏng, nó vốn hỏng sẵn rồi.”

Nguyên Sở Duật giơ mã QR tới trước mặt cô, đó không phải mã nhận tiền thanh toán, là mã add wechat.

Lâm Lang Ý đành phải kết bạn với người ta, nhưng nhất quyết không chịu lấy tiền, cô cảm thấy Nguyên Sở Duật thật sự quá khách khí, có lẽ đêm nay cô đã có thành kiến hơi tệ về hắn, để đền bù cô nở nụ cười tươi rói đáp lại.

Cửa câu lạc bộ khá ầm ĩ, có người ra cửa hô về phía bên này, Nguyên Sở Duật nghiêng đầu nhìn lại, Lâm Lang Ý nhân cơ hội nói lời tạm biệt rồi nhanh chóng khởi động xe.

Chờ Trình Nghiên Cận ra tới nơi chỉ kịp thấy khói xe ô tô, anh cũng không để ý chiếc xe đưa bạn mình tới đây màu đen hay màu trắng, tiến lên dùng khuỷu tay huých Nguyên Sở Duật một cái, thấy hắn vẫn trông về hướng chiếc xe đã rời xa.

“Sao vậy?”

“Không có gì.” Nguyên Sở Duật chuyển tầm mắt.

Trình Nghiên Cận liếc hắn một cái, giao tình nhiều năm khiến anh dễ dàng phân biệt người anh em của mình trong 365 ngày có 360 ngày cười xã giao hay cười vui vẻ.

“Tâm tình khá tốt nhỉ?”

“Tàm tạm.”

Hai người vào câu lạc bộ, lập tức có vài người đàn ông tuổi tác xấp xỉ tiến lên, đều là người của các gia tộc có làm ăn qua lại.

Trong đó một tên mắt xếch bị chen chúc trong góc, cung kính chào Nguyên Sở Duật một tiếng, chỉ là trên đường băng nơi xa có một chiếc xe đua cải trang phi tới, tiếng gầm rú quá lớn nuốt chửng lời nói của anh ta không còn một mảnh.

Thấy Nguyên Sở Duật chỉ mỉm cười gật đầu với người quen biết, mắt xếch có vẻ không cam lòng, dùng đầu vai, chen vào cười khen: “Vừa rồi anh Trình cứ nhắc mãi “anh Duật anh Duật”, anh còn không đến, bọn em phải biết động đũa thế nào đây?”

Nguyên Sở Duật vẫn không để ý tới mắt xếch, hắn đang bắt tay tới Viên Ứng Hạ, con trai cả của nhà họ Viên mới nhập giới.

Nụ cười trên mặt mắt xếch cứng đờ, anh ta nghe nói Nguyên Sở Duật là người tốt tính, không giống đám con ông cháu cha kiêu căng ương ngạnh mắt mọc trên đỉnh đầu, thế là vẫn không bỏ cuộc chạy tới tìm cảm giác tồn tại:

“Ban nãy anh Trình vì một người phụ nữ mà bực bội, đoàn người đều đến an ủi anh ấy, con gái của một kẻ nhà giàu mới nổi có gì hay, các anh em có mặt tại đây hôm nay có ai thiếu phụ nữ đâu…”

Nguyên Sở Duật bỗng nhiên nhìn về phía anh ta, trên mặt không có ý cười, cũng chẳng nhìn ra vui buồn.