Nguyên Sở Duật nói chuyện quanh co lòng vòng nhưng Lâm Lang Ý vẫn get được trọng điểm.
Hắn đại khái đang nói cô rõ ràng lái siêu xe đeo túi hàng hiệu lại có thể tùy tay nhét túi vào một góc ghế, điều khiển một chiếc xe hỏng cửa sổ kiếm thêm thu nhập, thậm chí còn ra mặt tự mình phát sóng trực tiếp để quảng cáo cho sản phẩm mới nhất của công ty, hoàn toàn không có phong thái của một vị tiểu thư nhà giàu.
Cô tựa như một vị khách quần áo hoa lệ bước chân vào vũ hội thượng lưu, nhưng bản thân lại trăm ngàn chỗ sơ hở, hoàn toàn không ăn nhịp với hoàn cảnh nơi đây.
Lâm Lang Ý thầm nghĩ, ngay từ ánh mắt đầu tiên nhìn thấy Nguyên Sở Duật trong lòng cô đã nghĩ con ông cháu cha và thế gia khác nhau quả không sai, hiện tại xem ra còn có thể nhiều thêm một kẻ nhà giàu mới nổi như cô, ba cụm từ này có đôi khi thoạt nhìn không khác nhau là mấy, trên thực tế mổ xẻ phân tích sẽ có cách biệt rất lớn như thể học trưởng, tiền bối với sư huynh vậy.
Lâm Lang Ý: “Anh từng nghe đến luận đề này chưa? Đó là có đáng dùng nửa năm tiền lương để mua một chiếc túi xách xa xỉ hay không ấy.”
Nguyên Sở Duật nhìn cô.
“Tôi đang nói với tư cách khi nhìn thấy một món đồ thú vị, nếu nói đến những thứ vượt qua phạm vi năng lực, vậy thì dù có là hàng thật cũng sẽ bị coi thành hàng loại A có thể mua, hàng vỉa hè cũng có thể được coi thành hàng thiết kế riêng.”
Lâm Lang Ý quay đầu nhìn hắn một cái, gió thổi bay mái tóc cô, chiếc áo dệt sam trên người cô dưới ánh đèn như được phủ một tầng kim tuyến lấp lánh, Lâm Lang Ý của lúc này rất giống một con thiên nga trắng giữa hồ nước xanh biếc: “Cho nên theo cách nói của anh thì yêu cầu tôi cần xứng với chiếc xe này, xứng với cái túi này hay yêu cầu chúng nó cần xứng với tôi?”
Nguyên Sở Duật im lặng mất mấy giây, lẩm bẩm hỏi: “Nhưng thật sự có người hoàn toàn không cần tô vẽ cho mình sao?”
“Vô số người càng có năng lực lại càng không cần tô vẽ trưng diện, người khác sẽ tự động làm nền cho họ, thí dụ như anh lựa chọn hay từ chối tự do vốn phải dùng thực lực của mình để thế chấp.” Lâm Lang Ý phá lệ trước sau như một với bản thân, ngón tay gõ vô lăng, tốc độ lái xe vừa nhanh vừa ổn định: “Đương nhiên không có thực lực cũng không sao, thí dụ như tôi, trong cuộc đời rồi sẽ phải đυ.ng trúng mấy người đặc biệt, ở trước mặt họ không cần phải ngụy trang mình.”
Ánh đèn đường cứ cách một đoạn chiếu lên mặt bọn họ rồi lụi tàn, rất giống sinh vật du điểm xuyết trên mặt biển.
Nguyên Sở Duật cẩn thận quan sát cô, viên kẹo trong miệng bị cắn vỡ, hương thơm mát rượi tràn ra răng môi.
Hắn lại muốn ăn thêm một viên rồi, có vẻ cực kỳ thích hương vị này.
Vỏ kẹo bị hắn vò nát trong tay, Nguyên Sở Duật thong thả xoắn nó thành viên gạo, hỏi: “Vậy cô chở tôi còn đón thêm khách có phải đồng nghĩa với việc không ngụy trang trước mặt tôi không?”
Lâm Lang Ý bĩu môi, có chút hối hận lẩm bẩm: “Vốn dĩ chuyện đâu có như vậy, không phải anh bằng mọi giá đòi lên xe tôi sao? Trùng hợp là đêm nay cửa sổ xe và hành khách đều phát huy hoàn mỹ, hết cách rồi, về sau nếu anh còn có cơ hội ngồi xe của tôi, khả năng vẫn chỉ có thể ngồi ghế phó lái, dù sao cũng đều như nhau.”
Nguyên Sở Duật bật cười thành tiếng, tâm tình rất tốt.
“Được, vô cùng vinh hạnh có thể ngồi ghế phó lái của cô Lâm.”