Chương 20: Vị quýt thanh

Vị trí lái vốn đã chật hẹp, cánh tay hai người nhiều lần vô tình đυ.ng trúng nhau, Lâm Lang Ý cố gắng kéo giãn khoảng cách, lại nhìn thoáng qua bên cạnh: “Tôi có kẹo nhuận hầu, vị quýt thanh, có lẽ có tác dụng với say xe, anh có muốn dùng không?”

“Ừ……” Ánh mắt người đàn ông chuyển khỏi tay Lâm Lang Ý, cuối cùng dừng ở trên mặt cô, đáp: “Phiền cô rồi.”

“Chờ tới đèn xanh đèn đỏ sẽ đưa cho anh.”

Người phụ nữ phía sau vẫn nhìn chằm chằm Nguyên Sở Duật, người đàn ông bên cạnh cô ta lại không đàng hoàng sờ tới sờ lui, còn muốn vén áo cô ta mò vào.

“Ai nha anh đừng quậy!” Cô ta bị cắt ngang, không vui: “Quần áo em sắp bị thổi bay rồi!”

Cô ta nói lời này rõ ràng là đang quát bạn trai, nhưng đôi mắt lại dán vào Nguyên Sở Duật không chớp, nói đến đoạn quần áo bị thổi bay còn cố ý mềm giọng nũng nịu, mang theo tình thú chỉ người từng trải mới hiểu.

Nếu là đàn ông, ít nhiều sẽ nhận được tín hiệu.

Đáng tiếc, người đàn ông ngồi trên ghế phụ không có phản ứng, hờ hững như không nghe hiểu câu kia.

Mà người bạn trai cô ta ngồi bên cạnh đã bắt được cánh tay cô ta.

Người phụ nữ cắn môi, bỗng đề cao âm lượng uyển chuyển đưa đẩy, lần này âm điệu càng thêm mềm mại dụ hoặc: “Làm gì vậy… anh thật phiền, đừng chạm vào em.”

Mọi sự chú ý của cô ta đều dồn trên mặt Nguyên Sở Duật, một mực quan sát và phân tích phản ứng của anh.

Cô ta hy vọng có thể nghiệm chứng lực sát thương của mình, mà chỉ những tù binh ưu tú mới có thể chứng minh.

Vậy mà, không có, không có gì hết, nước lặng không gợn sóng, khiến người ta chạnh lòng.

Trong nháy mắt đó cảm giác của cô ta tương đối phức tạp, thất bại xen lẫn chút thẹn chút xấu hổ khi ảo tưởng bị dập tắt, cuối cùng cô ta mới chịu thừa nhận trong xương cốt của đối tượng mục tiêu là sự cao ngạo trời sinh, không thể phá bỏ.

Người phụ nữ bị làm lơ, trong lòng bốc lên oán bực, đồng thời cũng bởi vậy mà nảy sinh thiện cảm, bội phục với Nguyên Sở Duật.

Đang miên man suy nghĩ thì người bạn trai của cô ta lại thò tới động tay động chân, miệng lải nhải bình phán về con xe.

“Chờ chúng ta kết hôn sẽ dùng công quỹ cho vay mua một chiếc xe tốt để đi, mua chiếc có bản chắn ấy……” Anh ta cười quái dị: “Dù sao công quỹ không dùng mua phòng cũng vô dụng, mua xe rồi cả nhà chúng ta được hưởng thụ.”

Người phụ nữ phiền chán đẩy cái tay trên eo mình đi, lạnh lùng nói: “Anh nghĩ xa quá rồi, tôi chưa từng có ý định kết hôn với anh.”

Trước khi bọn họ cãi nhau, Lâm Lang Ý kịp thời chạy đến nơi, sau hai tiếng đóng cửa rung trời, Nguyên Sở Duật cuối cùng cũng mở miệng vàng:

“Tôi có thể xin thêm viên kẹo không?”

Lâm Lang Ý giảm tốc độ, một tay nắm vô lăng, một tay lấy hộp kẹo đưa qua: “Anh Nguyên, nếu không anh ngồi ra ghế sau vậy?”

Hai mắt cô nhìn thẳng quan sát tình hình giao thông đằng trước, cảm nhận được chỗ cổ tay mình bị chạm vào rồi tách ra nhanh chóng, ngứa ngáy nho nhỏ như giọt mực rơi vào trong nước, hòa tan.

Cô rụt tay, đằng sau vang lên tiếng nắp thiếc va chạm, Nguyên Sở Duật lấy đi một viên.

“Tôi lớn hơn cô không đến 4 tuổi, chúng ta vẫn nên gọi tên đi.”

Nguyên Sở Duật không có ý định ngồi ra ghế sau, không chê cửa xe lọt gió mà ngồi nghiêng về phía cô, tay chống cằm.

Trên xe chỉ còn hai người, cảm giác Nguyên Sở Duật thoải mái tự tại hơn hẳn, càng không có dấu hiệu say xe, ngược lại còn đầy hứng thú bắt chuyện.

Hắn hỏi: “Sao cô còn nhận cuốc xe?”

Lâm Lang Ý: “Bảo vệ môi trường là trách nhiệm của mỗi người.”

Nguyên Sở Duật nhìn thoáng qua chiếc túi xa xỉ bị nhét vào một góc ghế, cười ôn hòa: “Hửm? Tôi cho rằng cô sẽ càng để ý sự tương thích với thân phận hơn.”