Chương 7

Nhưng Hạ Cẩn Đình dường như đã đoán trước sẽ có màn này, vào thời khắc nước sôi lửa bỏng lại càng bình tĩnh, cậu nở một nụ cười chân thành, vừa nói vừa nhìn thẳng vào Vương huyện trưởng: “Tôi đã nói tấm vải này không phải làm từ lụa tơ tằm thật thì tất nhiên là có bằng chứng…”

“Còn đứng đó làm gì, mau đuổi đi!”

“Để cậu ta nói tiếp!”

Ông lão râu dài và Vương huyện trưởng một trước một sau cùng cất lời khiến đám người làm nghe lệnh cũng lúng túng, làm cũng dở, không làm cũng dở.

“Để cậu ta nói!”

Vương huyện trưởng đặt mạnh chén trà xuống bàn, xem như đã quyết định.

Hạ Cẩn Đình đón lấy cái khay, cất giọng vang dội: “Muốn nhận biết lụa thật, một là nhìn, hai là sờ, ba là dùng ngoại lực.“

“Lụa thật hấp thụ ánh sáng nên bề mặt lụa tơ tằm thường ánh lên sắc ngọc trai, còn lụa của Tưởng Ký tuy bề ngoài trông rất đẹp nhưng mặt vải lại xỉn màu, chứng tỏ đã pha tạp chất khác…”

Theo mỗi lời cậu nói ra, sắc mặt Vương huyện trưởng lại sầm xuống thêm một phần. Cuối cùng ông hất mạnh tay áo đứng phắt dậy, đôi mắt sắc như báo nhìn quét khắp mọi người: “Hay lắm, Tưởng Ký các người dám lừa cả ta!”

Hai bên lập tức tranh cãi ầm ĩ, bà Mã lo sốt ruột, véo mạnh vào tay Hạ Cẩn Đình, nhỏ giọng trách: “Trời đất ơi, Vương huyện trưởng vốn là khách quen của Tưởng Ký, cậu phá hỏng vụ làm ăn này thì nhà họ Tưởng chắc chắn sẽ oán cậu.”

Nhưng Hạ Cẩn Đình vẫn giữ nguyên nét cười, trên mặt không lộ chút lo âu, đây chính là kết quả cậu mong muốn, nếu chuyện này lan ra thì danh tiếng của Tưởng Ký sẽ bị tổn hại, mà cậu với tư cách thủ phạm đương nhiên sẽ bị nhà họ Tưởng ghét bỏ.

Bà Mã không biết được tâm tư ấy, suốt dọc đường cứ ủ rũ, chẳng còn chút phấn khởi như lúc đầu, đến khi tới nơi cũng chưa hoàn hồn.

Ngẩng mắt nhìn lên, Hạ Cẩn Đình quả nhiên thấy đúng như trong sách miêu tả, Tưởng Khoan đã đặt bàn ở một nhà hàng Tây hạng sang, khách ra vào đều mặc Âu phục chỉnh tề.

Giữa một rừng sơ-mi, vest Tây, bộ trường bào của cậu trông chẳng ăn nhập chút nào. Nhân viên đón khách lặng lẽ đánh giá cậu từ đầu đến chân.

Bà Mã khẽ thở dài, cố lấy lại tinh thần: “Chúng tôi hẹn với ngài Tưởng đúng giờ, trên đường có chút trễ nải, không biết ngài Tưởng đã tới chưa.”

Khi biết Tưởng Khoan vẫn chưa đến thì thoáng thất vọng, sợ Hạ Cẩn Đình để ý nên an ủi mấy câu rồi buồn bã rời đi.

Hạ Cẩn Đình đã sớm chuẩn bị tâm lý, lặng lẽ quan sát cách bài trí trong tiệm.

Bàn mà Tưởng Khoan đặt là ghế sô-pha cạnh cửa sổ, tầm nhìn rộng rãi, phong cảnh đẹp mắt.

Cậu đi theo nhân viên phục vụ tới đó nhưng lại bất chợt bị thu hút bởi một bóng dáng mặc hải quân lam ở phía xa.

Bộ vest len xanh hải quân cắt may vừa vặn, sơ-mi kẻ chéo cotton xanh nhạt, cà vạt lụa tơ tằm dệt hoa, sự kết hợp hoàn hảo khiến mắt Hạ Cẩn Đình sáng rực.

Cậu vô thức chậm bước, sợ làm phiền người đàn ông đang chăm chú đọc sách.

Khuôn mặt người ấy chính là minh họa sống động cho bốn chữ “mày thanh mắt sáng”. Dù Hạ Cẩn Đình đã gặp không ít trai xinh gái đẹp, trái tim vốn phẳng lặng như mặt hồ của cậu vẫn khẽ rung lên.

“Mời ngài Hạ bên này.”

Giọng nhân viên vang lên Hạ Cẩn Đình mới bừng tỉnh, nhận ra vị trí mình đặt ngồi lại nằm ngay sau lưng người đàn ông kia.