Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Dân Quốc Thiết Kế Sư

Chương 6

« Chương TrướcChương Tiếp »
Thấy cậu khẽ cong khóe mắt, ánh nhìn ôn hòa mà thong dong, bà Mã thoáng sững người. Từ khi hôn ước được định bà từng tiếp xúc với Hạ Cẩn Đình vài lần, ấn tượng của bà về cậu chỉ gói gọn trong mấy chữ ngoan ngoãn, hiểu chuyện, nhút nhát, chẳng biết xoay xở.

Vậy mà hôm nay vẫn gương mặt ấy, nhưng khí chất đã khác hẳn. Cái vẻ u buồn lặng lẽ trước kia biến mất, thay vào đó là sự linh hoạt và sinh động.

Bà Mã hơi động tâm, khẽ kéo tay áo cậu:

“Con ngoan, nghe ta một câu, sau này nếu con gả vào nhà họ Tưởng thì sản nghiệp nhà họ cũng chẳng phải đến tay con một nửa, cần gì bây giờ đã bỏ tiền mua?”

Hạ Cẩn Đình chỉ cười không nói, tay vẫn rút bạc, rõ ràng chẳng định nghe lời khuyên.

Bà mã thấy còn chưa gặp mặt cậu ấm nhà họ Tưởng đã mất tiền trước rồi nên xót ruột, bèn mặc kệ, tránh sang một bên tự giận dỗi.

Đúng lúc đó cửa tiệm lại có khách mới bước vào.

Lần này là khách quen, vừa vào cửa lập tức có người làm nhanh nhẹn chạy ra chào, rót trà, đỡ áo khoác, nhiệt tình vô cùng.

Hạ Cẩn Đình đưa mắt nhìn, người này khoác cả cây gấm, phụ kiện toàn đồ quý giá, đai ngọc bạch ngọc đeo ở hông, nhẫn ngọc phỉ thúy ở ngón tay, nhìn qua đã biết giá trị không nhỏ.

Nghe giọng hình như là người phương Bắc.

Đang nghĩ ngợi, ông lão làm công râu dài vốn còn giữ vẻ lạnh nhạt với cậu giờ lại đích thân bê khay, cung kính dâng lên trước vị khách kia:

“Vương huyện trưởng, ngài xem, đây là đoạn lụa tơ tằm thượng hạng được dệt từ tơ tằm xuân…”

Hạ Cẩn Đình liếc xuống khay, ánh mắt thoáng hiện nét ngạc nhiên rồi lại nhìn sang sắc mặt của vị Vương huyện trưởng.

Người kia quả là hào sảng, vừa định vung tay chọn mua thì bỗng nghe một tiếng nói vang lên: “Khoan đã.”

Mọi ánh mắt trong tiệm lập tức đổ dồn về phía Hạ Cẩn Đình.

Cậu bình thản đón lấy ánh nhìn ấy, đưa tay nắm thử tấm vải trên khay rồi nghiêm giọng: “Đây không phải tơ tằm thật.”

Lời vừa dứt, sắc mặt mọi người trong tiệm lập tức đổi khác.

Ông lão làm công râu dài sa sầm mặt, giọng trầm xuống: “Đừng nói bậy, Tưởng Ký là hiệu buôn lâu đời, tơ tằm của chúng tôi nổi tiếng khắp Hải Thành, sao có chuyện hàng giả?!”

Người ta vẫn nói kẻ đi chân đất nào sợ kẻ đi giày, ông lão râu dài thấy sắc mặt huyện trưởng Vương đột nhiên thay đổi thì trong lòng cũng hoảng hốt, run rẩy đưa ngón tay chỉ thẳng vào Hạ Cẩn Đình quát lớn: “Cậu ăn nói bậy bạ! Người đâu, đuổi cậu ta ra ngoài!

Lệnh vừa ra, lập tức có mấy người làm tiến lên định bắt người.
« Chương TrướcChương Tiếp »