Chương 5

“Khụ, khụ…” Ông lão râu dài sau quầy ho khẽ mấy tiếng, lắc đầu bất đắc dĩ.

Đúng là tuổi trẻ nóng nảy, làm việc còn thiếu chín chắn.

Ông càng nhìn chàng trai mặc gấm kia càng thấy khác lạ, từ lúc vào cửa đã trầm ổn, từng cử chỉ đều toát lên khí chất của người quyền quý. Chẳng lẽ đây thật là một vị khách sang?

Nhưng nghĩ lại phú hộ quyền quý ở Hải Thành ông ta đều quen mặt, không lẽ là một nhà giàu mới nổi từ phương xa?

Hạ Cẩn Đình thì không mảy may hay biết suy nghĩ của ông ta. Lúc này cậu đang chăm chú lựa mũ kiểu Tây.

Tiệm Tưởng Ký tuy chủ yếu bán lụa vải trong nước nhưng cũng có bày thêm vài loại phụ kiện như mũ Tây. Chỉ là so với lụa là và quần áo may sẵn, loại phụ kiện này lời lãi chẳng đáng bao nhiêu.

Mấy người làm công tính đi tính lại tiền hoa hồng, ai nấy đều tỏ vẻ chán chường.

Không ai bước lại chào hỏi Hạ Cẩn Đình lại càng thấy thoải mái. Cậu chọn một chiếc mũ phớt tròn màu đen, đội lên rồi đứng trước gương soi toàn thân.

Trong gương hiện ra một chàng trai dung mạo tuấn tú, đặc biệt là đôi mắt sáng trong như làn nước suối.

So với loại mũ quả dưa thường đội kèm trường bào mã quái, chiếc mũ phớt tròn bớt phần cứng nhắc, lại tăng thêm vài nét phong độ của quý ông, thoáng gợi dáng dấp Hứa Văn Cường trong 《Bến Thượng Hải》.

Hạ Cẩn Đình còn đưa tay làm động tác cầm súng, chưa kịp bóp cò thì chiếc mũ trên đầu đã bị hất xuống.

Bà Mã phía sau chống nạnh, đôi mày liễu dựng thẳng, rõ ràng đã nổi giận.

“Cậu theo tôi ngay!” Bà kéo cậu sang một bên, thân hình đẫy đà chắn hẳn tầm mắt mọi người, giọng hạ thấp nhưng vẫn đầy tức tối: “Cậu bày trò đủ chưa? Cậu xem bây giờ là mấy giờ rồi?”

Thấy Hạ Cẩn Đình vẫn điềm nhiên chẳng chút hối lỗi, bà hầm hầm treo chiếc mũ lên giá, rồi không cho cậu kịp phân bua đã kéo ra ngoài.

“Khoan đã… tôi muốn mua cái mũ này.” Hạ Cẩn Đình chỉ vào chiếc mũ phớt tròn.

Bà Mã sững sờ. Tưởng Ký vốn chỉ buôn bán với giới nhà giàu trong vùng, giá hàng tất nhiên chẳng rẻ. Tình cảnh nhà họ Hạ hiện giờ ra sao bà Mã đã dò hỏi kỹ lưỡng từ trước khi bàn chuyện hôn sự rồi.

Lúc này, bà Mã tức đến mức vò khăn tay thành một cục, nghiến răng nói: “Cậu lấy đâu ra tiền hả?!”

Hạ Cẩn Đình lấy từ trong áo ra một cái túi gấm, khẽ lắc lắc, mỉm cười dịu dàng: “Tuy không nhiều nhưng mua một cái mũ thì vẫn đủ.”