Hạ Cẩn Đình thừa hiểu, Tưởng lão thái gia chịu đồng ý mối hôn sự này thật ra là vì coi trọng tính cách ngoan ngoãn, hiền lành và yếu đuối của nguyên chủ.
Tưởng Khoan là con trai độc nhất của nhà họ Tưởng, gánh trên vai trọng trách nối dõi tông đường. Thầy bói tuy nói nhất định phải cưới một vị nam thê nhưng đâu có bảo là không được nạp thϊếp.
Nguyên chủ xuất thân tầm thường, tính tình lại nhút nhát, đúng là kiểu người dễ bị nắm thóp. Giờ cưới một người không gây chuyện về, sau này Tưởng Khoan có đưa mấy bà thϊếp vào cửa thì gia đình vẫn yên ổn.
Hạ Cẩn Đình đã nắm rõ tâm tư nhà họ Tưởng, dĩ nhiên phải khiến cho kế hoạch của họ đổ bể. Họ muốn một nam thê ngoan ngoãn thì cậu lại càng phải ngang ngạnh, không cho họ toại nguyện.
Việc đầu tiên là tuyệt đối không được lép vế khi đối mặt với Tưởng Khoan.
Hạ Cẩn Đình ngẩng đầu, phía trước không xa chính là tiệm Tưởng Ký của nhà họ Tưởng. Tòa nhà hai tầng kiểu Baroque cân đối hai bên, ở chính giữa treo tấm biển lớn đề mấy chữ “Tơ Lụa Tưởng Ký” uốn lượn như rồng bay phượng múa.
Trước cửa lác đác vài chiếc xe kéo đang đỗ. Mấy người phu xe rảnh rỗi tụm lại tán gẫu gϊếŧ thời gian.
“Dừng xe!” Hạ Cẩn Đình ra lệnh.
Người phu xe mặc áo ngắn vải xám khựng lại, ngập ngừng quay sang nhìn bà Mã.
Bà Mã liếc đồng hồ đeo tay bằng da, trách nhẹ: “Đang yên đang lành sao lại dừng? Hẹn giờ rồi, chậm nữa là trễ đấy.”
Hạ Cẩn Đình nhanh nhẹn nhảy xuống xe, phủi nhẹ bụi ở tà áo, giọng dịu dàng: “Không vội.”
Cậu biết rõ Tưởng Khoan là người chịu ảnh hưởng của tư tưởng mới, vốn ghét hôn nhân sắp đặt nhưng lại nhát gan, không dám công khai trái ý Tưởng lão thái gia. Thế nên hắn chỉ dám dùng mấy trò trẻ con, vụng về mà khó coi để âm thầm làm cậu mất mặt.
Trong sách, lần đầu tiên hai người gặp nhau Tưởng Khoan đã đến muộn tròn một canh giờ.
Bởi vậy lúc này Hạ Cẩn Đình chẳng hề vội vàng, thản nhiên bước vào cửa tiệm Tưởng Ký.
Vừa bước qua ngưỡng cửa liền có vài ánh mắt hướng về phía cậu.
Người làm công lớn tuổi sau quầy để râu dài, tay đang bấm bàn tính nhưng ánh mắt đã từ đầu đến chân rà soát Hạ Cẩn Đình.
Thấy trên người cậu mặc gấm thêu, ánh mắt ông ta lập tức sáng lên. Nhưng khi nhìn xuống đôi giày vải cũ ở chân ánh nhìn ấy liền dửng dưng, chẳng mảy may quan tâm nữa, giả vờ như không thấy.
Những người làm công khác thấy vậy cũng tự lo việc của mình, trong tiệm chỉ còn vang lên tiếng lách cách của bàn tính.