Nghe ông ta nói vậy tôi bật cười. Tôi cố tình trêu chọc: “Vương sư phụ, mấy hôm trước ông còn nói mình thuộc Toàn Chân giáo cơ mà. Sao mới mấy ngày đã phản giáo rồi? Ông không sợ Khâu Xử Cơ nổi giận với ông à?”
Nhưng nghĩ đến cuộc sống của ông ta cũng không dễ dàng, con trai đối với ông ta không đánh thì chửi, tuổi tác đã cao mà không có nơi nương tựa. Xuất phát từ lòng thương hại, những lời nói ba hoa khoác lác này tôi chỉ coi như một trò đùa, trêu chọc ông ta cho vui.
Giọng nói oang oang của tôi khiến những người xung quanh bật cười khúc khích. Lão Vương lại chẳng hề để tâm mà nói: “Cậu thì biết cái gì. Thiên hạ đạo môn vốn là một nhà. Chưởng giáo núi Võ Đang còn là anh em tốt của tôi đấy. Chủ yếu là Toàn Chân giáo bây giờ không có người nối dõi. Tôi mới miễn cưỡng làm chưởng giáo cho bọn họ.”
“Vậy được rồi, Vương chưởng giáo, xin hỏi phái Mao Sơn của ông bây giờ còn bao nhiêu đệ tử?” Tôi cười nói.
“Đạo môn suy tàn, đây là xu thế chung tôi cũng không còn cách nào khác. Cáp Nhĩ Tân đã mở học viện Phật giáo, nhưng đến bây giờ cục giáo dục cũng chưa nói sẽ mở một trường đại học đạo môn, nếu không tôi tuyển sinh thế nào cũng hơn tên Thích Vĩnh Tín kia nhiều.” Lão Vương còn cố tình vuốt mấy sợi tóc lơ thơ của mình.
Trêu chọc vài câu tôi cũng bị lời nói của lão Vương làm cho bó tay. Người này rõ ràng là lam đạo lại cứ nói mình là hồng đạo. (Lam đạo là giang hồ lừa đảo, hồng đạo là huyền học chính tông.)
Ông ta đột nhiên hạ thấp giọng nói: “Phong thủy của Lý Hiếu Chương rất lợi hại, hai chúng ta hợp tác nhất định sẽ giải quyết được cái mộ cục kia.”
Sau đó ông ta đưa cho tôi một số điện thoại: “Đây là số điện thoại của tôi. Phong thủy cậu là chuyên nghiệp, tà sát cục thì vẫn là thuật Mao Sơn của tôi chuyên nghiệp hơn. Hai chúng ta hợp tác chắc chắn không có vấn đề gì. Còn một chuyện nữa tôi phải nhắc nhở cậu, cậu giúp Đổng nữ sĩ lập âm quyết mời oán linh là sẽ phải chịu báo ứng đấy.”
Lời nói của lão Vương khiến mồ hôi lạnh của tôi túa ra. Sao ông ta lại biết chuyện tôi làm âm linh phong thủy chứ? Ngoài sự tò mò về thân phận của ông ta, tôi còn tự hỏi liệu mình đã thực sự làm sai? Hay là mình đã nhìn nhầm ông ta là một cao nhân hồng đạo ẩn mình trong dân gian?
Nhưng khi tôi nhìn kỹ dáng vẻ gặm xương gà của ông ta, thế nào cũng không giống một cao nhân. Tôi nuốt nước bọt không dám nghĩ tiếp. Nhân quả báo ứng vốn dĩ là chuyện huyền ảo nhưng lại không thể tránh khỏi.
Lúc này lão Vương đứng dậy phủi mông: “Mau gọi điện thoại cho tôi, chỗ đó tôi đã nắm được tình hình nhưng một mình không giải quyết được, hai chúng ta hợp tác chắc chắn vấn đề không lớn.”
Ông ta vừa định đứng dậy rời đi, cửa lớn của quán ăn mở ra. Chỉ nghe thấy một tiếng mắng giận dữ: “Lão già kia, ông trốn ở đây à, tiền đâu!”
Tôi quay đầu lại thấy con trai ông ta đang lôi kéo ông ta ra khỏi quán ăn như đang dạy dỗ con mình: “Không có tiền còn vào quán ăn, mẹ kiếp, lão già khốn kiếp, không chăm chỉ kiếm tiền còn có tâm tư đi ăn uống.”
Lão Vương bị con trai đẩy ngã xuống đất. Thấy con trai ông ta lao lên đá hai cước rồi chỉ vào ông ta mắng chửi. Lão Vương ôm đầu nằm trên đất, vừa né tránh vừa vội vàng nói: “Con trai, con trai, đừng đánh nữa, nhiều nhất là một tuần bố nhất định sẽ đưa tiền cho con.”
Tôi bước đến trong lòng có chút không nỡ. Những người xung quanh cũng bắt đầu chỉ trỏ trách móc con trai lão Vương. Nhưng gã thô lỗ đó lại cầm gậy đi về phía chúng tôi, chỉ một vòng: “Tất cả cút xa ra một chút. Chuyện này không liên quan đến bọn mày.”
“Sao mày lại làm con như vậy, còn có nhân tính không!” Tôi tức giận. Mọi người xung quanh cũng hùa theo.
“Bố mày thích đánh thì đánh, mày hỏi lão già này xem ông ta có vui không.” Con trai ông ta vô cùng kiêu ngạo túm lấy cổ lão Vương.
Khi có người nói muốn báo cảnh sát, lão Vương lại hết lời cầu xin cho con trai. Trên mặt không có một chút oán hận nào. Bất kể là đạo sĩ Mao Sơn hay những thầy phong thủy âm dương như chúng tôi đều tin vào nhân quả luân hồi. Cha mẹ là thần hộ mệnh của con cái, ức hϊếp cha mẹ là tội bất hiếu. Sau khi chết không những phải chịu hình phạt của địa phủ mà còn sẽ bị đày vào địa ngục vô gian vĩnh viễn không được siêu sinh.
Cuối cùng con trai lão Vương đá ông ta thêm mấy cước rồi chửi bới bỏ đi. Điều này khiến những người đứng xem cũng không biết làm thế nào. Nhưng lão Vương lại tỏ ra không quan tâm. Tôi bước đến đỡ ông ta dậy: “Ông không sao chứ?”
“Không sao, đều là đáng phải chịu.” Lão Vương thở dài.
“Tìm một chỗ nói chuyện?” Tôi đề nghị.
Lão Vương cũng đồng ý. Hai chúng tôi ngồi trên cầu vượt. Tôi cảm thấy thân thế của ông ta rất kỳ lạ nên hỏi thêm vài câu. Lão Vương có lẽ cũng đã kìm nén quá lâu nên tự mình mở lời.
Lão Vương tên thật là Vương Nhất, đúng là đạo sĩ Mao Sơn. Chỉ là nghe ý của ông ta, ông ta được coi là đạo sĩ Mao Sơn bất tài nhất trong lịch sử, ngay cả “Tuệ Nhãn” cũng chưa mở. Theo lời ông ta nói, thời kỳ Cách mạng Văn hóa ông ta là một đạo đồng quét dọn trong đạo quán.
Gặp phải lúc Cách mạng Văn hóa đạo quán bị đập phá, các sư phụ cũng bị đấu tố đến chết. Chưởng giáo Mao Sơn lúc đó đã truyền lại chức vị cho ông ta.