Lavelle trơ mắt nhìn Tứ hoàng tử ôm Ellen rời đi.
Cậu ngơ ngác nhìn theo bóng lưng hai người khuất dần nơi hành lang mãi cho đến khi có người lay lay mấy cái, cậu mới hoàn hồn lại.
Trước mặt hắn là Edwin với khuôn mặt không chút cảm xúc.
Lavelle chậm chạp mà rùng mình một cái.
Sự sợ hãi mà cậu dành cho vị hôn phu này đã ăn sâu vào máu thịt từ thuở nhỏ, từ lâu đã trở thành phản xạ theo bản năng. Dù hiện tại đã trưởng thành và không còn dễ bị bắt nạt như xưa, nhưng trong nhiều tình huống, cậu vẫn không thể không dè chừng Edwin.
Huống chi, theo thời gian, khoảng cách về thể chất giữa một lính gác như Edwin và một dẫn đường như cậu ngày càng lớn. Đứng trước một chàng trai cao lớn vượt trội hơn mình hẳn một vòng, Lavelle vô thức yếu thế đi vài phần.
“… Buông tôi ra.” – Cậu nghiến răng nói.
Edwin lạnh mặt, buông tay ra không chút lưu luyến.
Lavelle lập tức kéo tay áo lên, chau mày hít một hơi lạnh.
Trên cổ tay trắng nõn, rõ ràng hằn lên một vết bầm tím xanh xanh tím tím, là dấu vết do Edwin vừa nắm chặt để lại.
Lavelle trời sinh da trắng, một chút vết thương nhỏ cũng dễ thấy rõ ràng, huống hồ là loại vết như thế này.
Mà dấu bầm ấy, ngoài việc khiến người ta đau lòng thì lại càng khiến người ta liên tưởng đến hai chữ —— “mờ ám”.
Lavelle lùi lại vài bước, kéo giãn khoảng cách với vị hôn phu rồi tức tối trừng mắt nhìn đối phương: “Chuyện hôm nay, tôi sẽ nhớ kỹ.”
Cậu thực ra rất muốn buông vài câu ác độc nhưng dưới cái uy lực mà Edwin xây dựng suốt bao năm, cậu thật sự không dám quá đáng, chỉ có thể phun ra một câu yếu ớt như thế.
Edwin lạnh nhạt hỏi: “Nhớ kỹ?”
“Cậu còn mặt mũi nói mình nhớ kỹ?”
Ánh mắt hắn tràn đầy chán ghét:
"Cậu tự nhìn lại xem hôm nay cậu đã làm gì.”
“Đúng là chẳng biết xấu hổ là gì.”
Hai chữ “xấu hổ” đâm trúng Lavelle như lưỡi dao khiến cậu lập tức mất khống chế, phản bác dữ dội: “Tôi xấu hổ?!”
“Chỉ vì tôi bị dơ quần áo mà lại bảo tôi mất mặt? Tôi chỉ nói nhân viên tạp vụ đó vài câu, vậy cũng không được à?!”
Nói đến đây, cậu như chợt nghĩ ra gì đó, bỗng bật cười khinh miệt:
“À, đúng rồi. Tôi quên mất trong mắt anh đây, ai mà chẳng tốt đẹp, chẳng đáng yêu? Còn không phải là đệ đệ ngoan của tôi, Ellen sao?! Ellen tốt chứ! Ellen hoàn hảo chứ! Anh thì lúc nào cũng——”
“Đủ rồi!”
Tiếng quát của lính gác vang lên như sấm, cắt ngang lời cậu: “Cậu lúc nào cũng không chịu nhận sai! Có chuyện gì cũng đổ lên đầu Ellen!”
“Giờ em ấy vì cậu mà bị thương, cậu lại chẳng có chút hối lỗi nào! Sao cậu có thể độc ác đến vậy?!”
Lavelle bị khí thế đột ngột áp sát dọa cho cứng người. Tuy ngoài mặt vẫn tỏ ra không hề hấn gì, nhưng trong lòng cậ lại run rẩy một cách bản năng bởi vì từ trước đến nay, dù hai người có cãi vã ra sao, cũng chưa bao giờ Edwin lại đến gần cậu với khí thế mạnh bạo như vậy.
Một cái không cẩn thận, tinh thần thể của cậu là con mèo Ba Tư tuyết trắng liền nhảy ra, rúc chặt lấy bờ vai chủ nhân, toàn thân lông dựng ngược, sợ đến mức run lẩy bẩy, miệng không ngừng “meo meo meo meo meo meo!!!” uy hϊếp lính gác cao lớn trước mặt.
Khoảnh khắc đó, Edwin bỗng sững người lại, lời mắng còn dang dở cũng nghẹn trong cổ.
Không ai biết hắn đang nghĩ gì, nhưng Lavelle thì thật sự không thể chịu nổi cảnh cứ tranh cãi mãi như vậy.
Chẳng có chút ý nghĩa nào.
Cậu bất ngờ đẩy đối phương ra, ôm lấy tinh thần thể, nhanh chóng rời khỏi nơi đó: “Cút đi.”
“Nếu có thể lựa chọn, tôi chẳng muốn thấy mặt anh thêm lần nào nữa.”
[Tiểu kịch trường]
Tuy vị hôn phu này là “cặn bã” nhưng mối quan hệ giữa hắn và Lavelle lại cực kỳ phức tạp, không đơn giản chỉ là ghét bỏ lẫn nhau. Phía sau sẽ dần làm rõ.
Dù Lavelle luôn giương nanh múa vuốt mỗi khi cãi nhau nhưng thật ra trong lòng cậu vẫn có sự sợ hãi.
Còn Edwin, lúc bị tinh thần thể của Lavelle dọa cho sững người thì mới chợt nhận ra hóa ra sau vẻ ngoài nghịch ngợm, Lavelle thực chất vẫn luôn sợ hắn.
Bởi vì tinh thần thể là phản ánh trung thực nhất của nội tâm ký chủ.