Chương 8

Lavelle quả thực run rẩy toàn thân.

Cậu sững sờ nhìn vị hôn phu và Tứ hoàng tử đang đứng trước mặt, lại quay sang nhìn người em trai đang bị mình nắm cổ áo với vẻ mặt tội nghiệp rồi lại nhìn nhân viên tạp vụ đã bị dọa đến ngẩn người. Một lúc lâu sau, cậu mới như mộng du mà mở miệng:

"... Các người... sao lại ở đây?"

Lavelle thực sự hoảng loạn.

Theo lý mà nói, với thân phận như Tứ hoàng tử, khi đến dự yến tiệc chắc chắn sẽ có đội ngũ chuyên trách tiếp đón, đường đường chính chính đi từ cửa chính vào là được rồi, căn bản không cần phải đi từ cửa phụ thế này!

Tuy đường thông này rất tiện, thông thẳng đến đại lễ đường, nhưng nó cũng nối liền với nhà bếp nên thường chỉ dành cho nhân viên hậu cần sử dụng.

Khoảnh khắc đó, toàn bộ kế hoạch câu dẫn mà cậu đã chuẩn bị kỹ lưỡng trong đầu liền vỡ vụn như tro bụi.

Cậu gần như ngay lập tức buông tay, trong đầu rối như tơ vò, chỉ còn một ý niệm là phải nhanh nghĩ cách cứu vãn!

“Tôi... tôi... tôi...” Lavelle lắp bắp một hồi, ánh mắt đảo qua đảo lại, cuối cùng như nắm được cọng rơm cứu mạng, chỉ tay thẳng về phía đứa em trai riêng: “... Không phải do tôi vô duyên vô cớ muốn đánh cậu đâu!”

Cậu vừa nói nói vừa theo bản năng túm lấy tay áo vị hôn phu, vừa dùng sức chỉ về phía Ellen với vẻ mặt ngơ ngác: “Là cậu ta! Là cậu ta sai bảo nhân viên tạp vụ kia! Cố ý làm bẩn quần áo tôi, khiến tôi xấu mặt!”

Lavelle vốn đã nghĩ vậy nên giờ cũng nói vậy, dù sao cậu cũng ghét đứa em này đến tận xương tủy, mặc kệ sự thật ra sao, cậu cũng phải đổ bằng được nồi nước bẩn này lên đầu đối phương.

“Tôi thật sự là tức không chịu nổi nên mới ra tay dạy dỗ nó!”

Chính cậu cũng không nhận ra, lúc này, cậu đang siết chặt cánh tay vị hôn phu, đôi mắt đỏ hoe, thoạt nhìn thực sự như đang ủy khuất đến phát khóc, vừa như đang làm nũng một cách đáng thương.

Chỉ là, những lời cậu nói thì đầy mạnh mẽ và công kích, hoàn toàn trái ngược với vẻ mặt đáng thương kia.

Lúc này, Ellen đã lấy lại bình tĩnh.

Khi Lavelle đang tố cáo, cậu đầu tiên đỡ nhân viên tạp vụ đang run rẩy dậy, dịu dàng nói: “Thật xin lỗi, đã làm anh hoảng sợ. Thay mặt anh trai tôi, tôi rất xin lỗi cậu.”

Sau đó, Ellen lại cúi xuống nhặt khay thức ăn rơi trên đất lên: “Nè, lần sau phải cẩn thận hơn nhé.”

Nhân viên tạp vụ ngơ ngác nhận lấy khay từ tay cậu ta, nhìn người thanh niên ôn nhu như thiên sứ trước mặt, mặt lập tức đỏ bừng, nghẹn họng chỉ hừ một tiếng, rồi cúi đầu chạy mất.

Ngay sau đó, Ellen còn quan tâm bước đến Lavelle: “Anh trai, anh không sao chứ? Có bị thương ở đâu không?”

Lavelle ghét nhất chính là kiểu “mắt ngây thơ, lòng rắn độc” như vậy của Ellen, lập tức hất tay cậu ra: “Cút đi! Không cần giả vờ tốt bụng!”

Cậu một lòng chỉ muốn bôi đen Ellen, thấy cậu ta lại gần thì càng được đà làm loạn: “Xem cái bộ dạng ngụy quân tử của mày đi! Ai biết bên trong lại âm hiểm độc ác đến thế, còn nghĩ ra trò bẩn thỉu này để khiến tao mất mặt! Mày với tên nhân viên tạp vụ kia, tôi đều phải nghiêm trị! Tên nhân viên kia đâu! Gọi hắn lại đây! Hả? Người đâu rồi...”

Nhưng đúng lúc đó, Lavelle bất ngờ bị siết mạnh cổ tay, theo sau là một giọng nói trầm lạnh vang lên: “Đủ rồi. Câm miệng cho tôi.”

Lavelle quay đầu lại, chỉ thấy vị hôn phu đang lạnh lùng nhìn chằm chằm vào cậu, trong mắt đầy nhẫn nhịn và giận dữ, như sắp bùng nổ.

Vừa thấy ánh mắt ấy, Lavelle lập tức theo phản xạ im bặt.

Cậu cực kỳ không cam lòng, nhưng lại không dám có bất kỳ hành động nào dưới ánh mắt ấy.

Cậu lại liếc trộm Tứ hoàng tử đứng phía sau Edwin Brentel. đối phương chỉ lạnh lùng nhìn toàn bộ sự việc như thể tất cả chẳng liên quan gì đến y.

Thấy Tứ hoàng tử như thế, Lavelle bỗng thấy mình suốt nãy giờ giống như một tên hề nhảy nhót, lố bịch không thể tả.

Edwin thấy hắn còn dám thất thần, lửa giận càng bốc lên.

Hắn siết mạnh tay Lavelle, giọng lạnh như băng: “Xin lỗi.”

“Vì ngươi vu khống nên phải xin lỗi Ellen.”

Vừa nghe câu này, Lavelle lập tức trừng to mắt.

Dựa vào cái gì chứ!!!

Không điều tra, không hỏi han, cứ thế khẳng định Ellen vô tội, còn mình thì là kẻ nói dối.

Dựa vào đâu!!!

Cậu nghĩ vậy, và cũng hét lên như vậy:

“Tôi không xin lỗi!!!”

“Dựa vào cái gì bắt tôi phải xin lỗi nó!!! Nó xứng sao!!!!”

Cậu mặc kệ Edwin siết đau tay mình, vùng vẫy giận dữ như một con chim nhỏ ác tính đang muốn thoát ra khỏi kẽ đá, tay chân đều đập loạn: “Thả tôi ra!!! Dựa vào cái gì anh đối xử với tôi như vậy!!!! Tôi sẽ không xin lỗi!!!”

“Anh bóp đau tôi rồi!!! Buông ra!!!!”

Đúng lúc cậu giãy giụa kịch liệt, Ellen không biết đã bước tới từ khi nào: “Anh Edwin, em không sao đâu, anh thả anh ấy ra đi, anh ấy cũng không cố ý mà.”

Nhưng đúng lúc này, một tiếng “Bốp!” vang lên, Ellen lập tức im bặt.

Lavelle cảm thấy hình như mình vừa đυ.ng trúng gì đó, tay đau nhói, nên cũng dừng lại.

Nhìn xuống mới thấy, thiếu niên tóc bạc sợ đến mức mặt trắng bệch.

Ellen không biết bị cú vùng vẫy nào đó đập trúng, thế mà lại ngã nhào vào người Tứ hoàng tử.

Tứ hoàng tử là lính gác cấp SS trong truyền thuyết. Với cái thể chất siêu nhiên kiểu đó, người thường sao chịu nổi? Huống hồ Ellen chỉ là một dẫn đường D cấp cấp thấp, hai người va chạm kiểu này chẳng khác nào trứng va đá.

*???? lúc tác giả bảo lính gác cấp B, lúc lại bảo dẫn đường cấp D, lú luôn rồi.

Quả nhiên.

Chỉ thấy Ellen ngã xuống chân Tứ hoàng tử, khuỷu tay lệch hẳn sang một bên trông rất kỳ lạ.

Lavelle trợn mắt há hốc nhìn toàn bộ cảnh tượng trước mắt.

Còn Tứ hoàng tử – kẻ luôn lạnh lùng vô cảm – lại lập tức bế Ellen lên khỏi mặt đất.

“Phòng y tế ở đâu?”

Lần đầu tiên, vị lính gác tuấn mỹ đến cực điểm ấy mở miệng, giọng nói lạnh lẽo như băng tuyết núi cao, vừa xa cách vừa khiến người mê muội:

“Ta đưa người này đi.”