Chương 7

Chúng ta bảo bối Lavelle, thật sự là rất đáng thương mà...

Vừa đáng thương lại vừa đáng yêu, kiểu mỹ nhân vừa độc miệng vừa ngốc nghếch.

Chẳng phải là “hương vị hàng đầu” hay sao?

Thật ra mình đã từng thử sức với rất nhiều hình tượng "mỹ nhân ác độc" từ vai dẫn đường vô danh như Tây Lợi, đến "cún con liếʍ gót" Tùng Tuyết, rồi cả Đại Tư Tế Tây Nhã Nhĩ... Thật ra ban đầu đều định viết theo motif ác độc, kết quả không hiểu sao càng viết lại càng... dịu dàng, chỉ còn mỗi độ ngốc là giữ được, chứ ác thì biến sạch, hoặc là đóng băng sạch từ đầu luôn...

Lavelle có thể xem là “mỹ nhân ác độc” thành công nhất mà mình từng viết đến hiện tại! Hơn nữa đến giờ vẫn chưa bị “băng”, đúng là không dễ chút nào QWQ

(Dù cũng có bạn bảo là Lavelle không đủ ác độc, hoặc là đơn thuần đến mức hơi nhạt, nhưng thôi, cứ vậy đi! Ha ha ha ha.)

07

Nhưng mà... tất cả đã không còn kịp nữa rồi.

Cậu chỉ có thể trơ mắt nhìn khay đồ ăn và rượu cứ thế đổ ụp lên người mình.

Sau đó hoàn toàn hủy hoại bộ lễ phục trắng tinh, sang trọng, đắt tiền mà cậu đã tỉ mỉ chuẩn bị.

Lavelle trong khoảnh khắc liền “nổ tung”!

Cậu đã chuẩn bị suốt bao nhiêu lâu như vậy!!!!! Kết quả lại bị một nhân viên phục vụ ngốc nghếch phá hỏng tất cả!!!!!!

Lửa giận “bừng” lên trên đỉnh đầu, cậu không suy nghĩ gì thêm, lập tức túm lấy cổ áo của nhân viên kia, vừa nghiến răng nghiến lợi vừa mắng: “Đồ chết tiệt! Đi đứng không có mắt à?!!”

Một bên mắng, một bên tức giận đến mức suýt nữa đấm người ta luôn nhưng đúng lúc đó, một giọng nói nhỏ nhẹ vang lên từ bên cạnh.

“... Anh trai?”

Giọng nói quen thuộc khiến Lavelle lạnh mặt liếc sang.

Quả nhiên, cậu em trai "trên danh nghĩa" của cậu đang đứng bên cạnh, hơi sững sờ nhìn cậu.

Ánh mắt Lavelle theo bản năng rơi xuống lễ phục trên người đối phương.

Chỉ trong tích tắc, cậu như thấy thêm một ngọn lửa giận bùng lên trong lòng.

Bộ lễ phục trên người cậu ta, sao lại... giống hệt với của mình chứ!!!!!!!

Điều khiến người ta tức nhất là hiện giờ hai người đang đứng đối diện nhau, còn lễ phục của mình thì đã nát bét, nhếch nhác chẳng ra làm sao trong khi đối phương thì vẫn xinh đẹp, tinh xảo, hoàn mỹ đứng ở đó như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra!

So sánh như vậy, lý trí của Lavelle hoàn toàn bị giận dữ che mờ.

Trong đầu cậu lập tức lóe lên một ý nghĩ: lẽ nào... chuyện này là do tên kia sắp đặt?!

Chỉ để khiến mình bẽ mặt trước mặt bao nhiêu người?!

Ý nghĩ này vừa nảy ra, lửa giận của Lavelle như bùng nổ đến đỉnh điểm. Cậu giận dữ xông tới, giơ nắm đấm định tóm lấy người trước mặt: “Có phải là mày làm không?!! Đồ khốn...”

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc cậu định vung tay lên, cổ tay lại bị ai đó mạnh mẽ giữ chặt, không thể tiến thêm nửa bước.

Bị cản lại như thế, Lavelle như muốn phát điên. Cậu quay đầu lại, tức tối quát: “Đồ không có mắt...”

Nhưng... lời còn chưa dứt, cậu liền im bặt.

Bởi vì, người đang nắm lấy tay cậu không phải ai khác chính là vị hôn phu của cậu.

Dĩ nhiên, nếu chỉ có thế thì Lavelle cũng không đến mức chấn động như vậy.

Điều thực sự khiến đồng tử của cậu co rút, là người đang đứng phía sau vị hôn phu kia.

Mái tóc dài màu vàng kim rực rỡ.

Khuôn mặt tuấn mỹ đến hoàn hảo.

Khí chất cao quý, lạnh lùng, xa cách.

Và đôi mắt màu bạc xám thần bí đặc trưng của hoàng tộc.

Đôi mắt Lavelle trợn to, mọi lời định nói nghẹn lại trong cổ họng, vỡ vụn.

Tứ... Tứ hoàng tử?!

Tại sao hắn lại ở đây?!??!?