Ngày khai giảng đầu tiên, Học viện Quân sự Hoàng gia như thường lệ tổ chức đại lễ khai giảng, đến tối còn có tiệc chào đón tân sinh viên.
Là một trong những cán bộ hội học sinh, Lavelle đương nhiên cũng phải tất bật tham gia, còn bận đến mức chạy đôn chạy đáo đến hoa cả mắt.
Vất vả lắm mới hoàn thành xong phần đón tiếp và chuẩn bị cho lễ khai giảng, Lavelle thở phào khi nhìn đại diện tân sinh viên đang phát biểu trên sân khấu. Cậu quệt mồ hôi trên trán rồi hài lòng xoay người bước xuống, chuẩn bị đi thay bộ đồ đã đặc biệt chuẩn bị cho buổi tiệc tối nay.
Khác với thái độ qua loa khi phải đối mặt với vị hôn phu, Lavelle đã cực kỳ chăm chút cho buổi tiệc lần này.
Cậu đặt riêng một bộ lễ phục cao cấp ở phòng thời trang Cullinan, tới tiệm làm tóc nổi tiếng chuyên phục vụ minh tinh để tạo kiểu, thậm chí còn nhẫn nhịn tính thiếu kiên nhẫn của mình để nghiên cứu kiểu trang điểm đang thịnh hành dành cho người dẫn đường, điều mà trước đây cậu cực kỳ chán ghét.
Lavelle chưa bao giờ thích gây chú ý, lại càng ghét việc người khác chỉ chăm chăm nhìn vào gương mặt xinh đẹp của mình.
Nhưng lần này, cậu đành phải gác lại chút kiêu ngạo vô dụng đó, cố gắng chấp nhận tất cả những điều trước nay mình từng ghét bỏ và tất cả chỉ vì một người.
Người sắp tới, chính là vị Tứ hoàng tử lừng danh, điện hạ Lorenzo.
Lavelle nghĩ, cậu nhất định phải khiến người quyền cao chức trọng đó chú ý tới mình.
Và ngoại hình chính là lợi thế lớn nhất mà cậu có trong tay lúc này.
...
Lavelle mất gần một tiếng trong phòng thay đồ để trang điểm và chuẩn bị.
Đến tận khi sợi tóc cuối cùng cũng được vuốt ra sau gáy một cách hoàn hảo, cậu mới miễn cưỡng hài lòng với diện mạo của mình.
Nhưng Lavelle không buông chiếc lược trong tay, mà khẽ do dự, dùng tay kia vén nhẹ mái tóc che đi mắt trái.
Làn tóc xoăn bạc xõa dài trượt qua kẽ tay thon dài, ánh mắt Lavelle thoáng đấu tranh một lúc rồi cuối cùng cậu ném mạnh chiếc lược đi, làm đổ một loạt chai lọ trong phòng.
Thiếu niên với làn da trắng muốt và mái tóc bạc không thèm để tâm đến những món đồ vô tội vừa bị liên lụy, chỉ lạnh mặt vuốt lại bộ quần áo cho phẳng phiu, rồi không ngoảnh đầu mà rời khỏi phòng.
Hôm nay cậu mặc một bộ quân phục cổ điển trắng muốt. Thiết kế ôm sát tôn lên vòng eo mảnh khảnh, thêm chiếc thắt lưng sẫm màu thắt ngang, càng làm nổi bật vóc dáng mềm mại, uyển chuyển. Đôi ủng da cao đến gối ôm chặt lấy chân, khiến dáng người thêm phần cao ráo, thẳng tắp.
Trên tay cậu là đôi găng tay bóng loáng, khuy áo cài chặt nơi cổ tay, bọc kín từng ngón tay tinh xảo.
Trang phục rõ ràng toát lên vẻ thánh khiết và không thể xâm phạm, nhưng chỉ cần nhìn vào đôi mắt sóng sánh như ngấn nước, làn mi cong, bờ môi anh đào như luôn muốn hé mở cùng giọt lệ lấp lánh nơi khóe mắt, tất cả như hòa quyện lại, tạo nên một vẻ đẹp vừa thuần khiết vừa mang nét gợi cảm cấm dục.
Vấn đề không nằm ở quần áo mà là Lavelle, dù khoác lên người bộ gì thì cậu vẫn tự nhiên toát ra một thứ cảm giác đầy mê hoặc đến khó hiểu.
...
Lavelle nổi tiếng là có tính khí khó chịu trong toàn trường, từ phòng thay đồ đi tới đại sảnh yến tiệc có không ít học đệ học muội vừa trông thấy cậu đã nhanh chóng cúi đầu chào, bởi ai cũng biết cậu là người không dễ dây vào. Còn Lavelle thì chẳng buồn mở miệng đáp lại, chỉ thi thoảng ngạo nghễ gật đầu một cái.
Trên đường đi, Lavelle suy tính rất kỹ, lát nữa khi bước vào yến tiệc và gặp được Tứ hoàng tử, cậu sẽ chủ động tiến lên giới thiệu bản thân. Sau đó, dựa vào thân phận cán bộ hội học sinh, cậu sẽ thuận thế giới thiệu cho hắn vài hạng mục, sự kiện trong khuôn viên trường. Trong lúc giới thiệu, hành động của cậu cũng có thể thân mật một chút, rồi thì...
“Tránh ra một chút a a a a a a a!!!!!”
Vì đang quá nhập tâm tưởng tượng, Lavelle hoàn toàn không chú ý đến tình hình trước mắt. Mãi đến khi một khay thức ăn kèm theo tiếng hét thất thanh bay về phía mình, cậu mới sực tỉnh.
Nhưng lúc đó đã quá muộn rồi ——
Cậu chỉ có thể trơ mắt nhìn khay đồ ăn và rượu đổ ập xuống... Rồi hoàn toàn làm bẩn bộ lễ phục màu trắng tuyết, lộng lẫy và sang trọng của mình.
Tác giả có lời muốn nói:
Lavelle nổi giận khi nhìn vào gương chỉnh lại tóc mái cũng là có lý do cả, phía sau sẽ giải thích.
Được rồi, giờ thì bộ "chiến bào" bị làm bẩn, bảo bảo Lavelle đáng thương của chúng ta biết dựa vào gì để giành lấy trái tim hoàng tử đây...