Lavelle và Ellen đều ngây người.
Giới quý tộc ai mà không biết Tứ hoàng tử nổi danh lạnh lùng vô tình, trước giờ chưa từng để ý đến bất kỳ dẫn đường nào, mặc cho không biết bao nhiêu người quyền quý theo đuổi hắn.
Nhưng giờ đây lại là lần đầu tiên Tứ hoàng tử đích thân quan tâm một người.
Cả Lavelle cũng như mộng du, quay đầu nhìn Ellen.
So với hắn đang chết lặng, Ellen được may mắn được hỏi han lại khôi phục rất nhanh.
Ellen lễ phép mỉm cười, nhẹ nhàng nói: “Thần vẫn ổn, cảm tạ điện hạ quan tâm.”
Tứ hoàng tử liếc qua băng vải trên tay Ellen, không nói thêm gì, chỉ thản nhiên gật đầu, liếc qua Ellen, rồi tiện mắt nhìn đến Lavelle đang cứng đờ, sau đó quay người rời đi.
Khắp sân thi lập tức xôn xao thì thầm:
“Trời ơi, tôi không nhìn nhầm chứ? Tứ hoàng tử lại quan tâm Ellen…”
“Ellen? Là đệ đệ của Lavelle đúng không?”
“Ừ, đúng rồi. Vừa rồi lúc điện hạ dừng lại, tôi còn tưởng là muốn nói chuyện với Lavelle kìa, ai ngờ lại là Ellen? Mà Lavelle là dẫn đường cấp cao đó nha, lại còn đẹp nữa, tôi chưa từng thấy ai đẹp như cậu ấy đâu.”
“Nhưng ngoài cái mặt đẹp ra thì còn có gì? Tính tình thì tệ, vị hôn phu cũng chẳng thích cậu ta thì cũng đủ hiểu cậu ta tệ đến mức nào rồi.”
“Đúng đó, cậu ý cứ kiêu căng, suốt ngày ghen ghét người khác, lúc nào cũng nói khó nghe về ban hạng bét lại còn hay gây khó dễ cho em mình. Ngược lại Ellen thì ôn hòa, hay giúp đỡ, tuy không đẹp bằng nhưng cũng thanh tú.”
“Tôi từng mượn vở của Ellen nè…”
“Tôi cũng vậy…”
“Nhưng mà… cánh tay Ellen rốt cuộc bị gì thế? Có ai biết không?”
“Không rõ, nhưng đã đến thi rồi chắc không sao đâu?”
“Lo gì, chẳng phải Tứ hoàng tử đã quan tâm người ta rồi sao?”
“Trời ơi… chẳng lẽ Tứ hoàng tử là… thích hắn?”
Còn Lavelle, khi bị Tứ hoàng tử lướt mắt qua, cả người cậu cứng đờ như gỗ, chỉ cần chạm phải ánh mắt lạnh lùng kia, dù đối phương không biểu hiện gì, hắn vẫn cảm thấy mặt mình bỏng rát như bị tát.
Không vì gì cả, chỉ vì hôm qua cậu vừa làm trò hề trước mặt người ta, muốn lưu ấn tượng tốt thì thất bại, còn bị Edwin và Ellen làm cho rối tung rối mù, giờ càng khó coi hơn bao giờ hết.
Càng khiến cậu phiền lòng hơn là Tứ hoàng tử rốt cuộc là thế nào? Vì sao lại đặc biệt chú ý Ellen? Chẳng lẽ vì Ellen bị thương mà cảm thấy thương xót? Đây là cái người lạnh lùng nổi tiếng sao?
Ngay lúc cậu đang loạn hết cả lên, mấy lời thì thầm khắp sân cứ ùn ùn đổ vào tai khiến cậu bực bội đến cực điểm.
Ngay lúc ấy, Ellen – kẻ không biết điều đó – lại tiến lên quan tâm: “Ca ca, huynh trông không khỏe lắm? Có chỗ nào khó chịu sao?”
Lavelle lúc này tức giận đến đỉnh điểm.
Vì sao! Vì sao tất cả lính gác này đều đối xử khác biệt với Ellen!!! Còn mình thì bị làm ngơ!!!
Edwin là vậy! Tứ hoàng tử cũng vậy! Cả đám người xung quanh cũng vậy!!!
Chỉ vì cậu ta mềm yếu, nói chuyện nhỏ nhẹ, lúc nào cũng diễn bộ dáng người tốt ư?!?!
Lavelle lạnh lùng nhìn Ellen, bỗng nhiên nảy ra một ý nghĩ để hả giận.
Ý nghĩ vừa đến, khóe môi cậu cong lên một nụ cười.
Lần này, cậu hiếm hoi kiềm chế cơn tức, không hề nhăn mặt trước mặt Ellen mà là khẽ nhếch khóe môi, nở một nụ cười mê người đến quyến rũ.
“Tôi đúng là có chút không thoải mái.”
“Nhưng mà rất nhanh thôi —”
“Tôi sẽ thoải mái lại ngay.”