Cô dùng phần cuối của một sợi dây tinh thần nhẹ nhàng cọ sát lên bức tường thép của tổ tinh thần đơn phương thoả thuận với Quyết Quân rằng như vậy là đủ rồi.
Khi chuẩn bị đưa tinh thần thể vào, Khanh Diên dừng lại một chút. Cô dường như nghe thấy Quyết Quân hoặc của con sói nào đó khẽ thở hổn hển một chút.
Khanh Diên trở nên căng thẳng.
[Là do cô khiến anh không thoải mái sao?]
[Vậy cô lại nới lỏng một chút?]
Sợi dây tinh thần cẩn thận từng li từng tí co lại, vừa mới rút lại được một đoạn ngắn, cô nghe thấy giọng của Lang Vương:
“Đừng.”
Giọng anh quá nhẹ nhàng. Âm cuối giống như rung động cùng tần số run rẩy của sợi dây tinh thần. Giọng điệu lạnh lùng như một mệnh lệnh lại như một lời thỉnh cầu.
“Có thể khoá chặt thêm một chút nữa không?” Giống như sợ cô hiểu lầm, anh lại giải thích:
“Nếu không thì kết nối không vững chắc còn phải làm lại từ đầu.”
Điều này cũng đúng. Khanh Diên khẽ nhíu mày, cố gắng điều chỉnh sợi dây tinh thần cho mềm dẻo hơn, siết lại một cách có kiểm soát. Nhưng tổ tinh thần của anh quá cứng. Cứng đến mức khiến cô hoảng hốt. Huyệt thái dương đã bắt đầu rịn ra một lớp mồ hôi mỏng. Cô vẫn không nghe thấy Quyết Quân bảo dừng, cô chỉ có thể mở miệng trước. Từng chữ đều như muốn không thể thốt ra được: “Tôi không được.”
Bên tai cô im lặng một lúc, sau đó vang lên tiếng chỉ dẫn cùng an ủi trầm thấp, lạnh lẽo của Lang Vương: “Không sao. Cứ từ từ. Không cần tham lam. Khóa được bao nhiêu thì khóa, cứ tìm được chỗ bám thì dùng thêm chút lực... ”
Khanh Diên liều mạng dồn chút sức lực cuối cùng trong một hơi thở làm theo lời anh. Tất nhiên cô cũng chẳng làm tốt hơn được mấy, không thể nào làm xong. Nhưng cô đã không muốn tiếp tục nữa. Giọng nói yếu ớt mà vội vã hỏi: “Tôi có thể vào không? Tôi muốn đi vào.”
Lang Vương chỉ đáp lại bằng một âm tiết đơn giản nhất: “Ừm.”
Ngay khi âm thanh ấy thoát ra, Khanh Diên lập tức để tinh thần thể trượt theo sợi dây tinh thần, từ nhiều hướng chảy qua tổ tinh thần sắt thép. Cuối cùng tụ lại thành một giọt bọt nước nhỏ treo nơi vách hang kim loại màu xám bạc.
“Một phút.”
Làm xong những việc này Khanh Diên cũng nhanh chóng kiệt sức. Cô cái gì cũng không muốn làm, chỉ muốn tinh thần thể treo máy cho đến khi đạt đủ thời lượng tiêu chuẩn.
Giọt nước không bám được vào vách mà chậm rãi trượt xuống dọc theo vách kim loại lạnh lẽo của tổ tinh thần, kéo theo một vệt nước hơi sâu.
Vết nước quá nhỏ bé dường như chỉ cần một cái chớp mắt liền bốc hơi không còn. Nhưng không biết rằng nó vội hấp thụ hết, một chút cũng không bỏ sót.