Làm vậy chẳng khác nào “tự nguyện lưu đày”.
Trong Cục, người cuối cùng chọn như thế... Chính là Hạ Lâm.
Lão Bạch bất giác cau mày, trong lòng ngầm nghi hoặc rốt cuộc những người từ căn cứ Thiên Ninh đi ra đều bị sao vậy? Tại sao hết người này đến người khác đều mê cái phòng Điều tra Mất tích bé tẹo đó?
Người thanh niên nhìn thẳng ông, giọng không lớn nhưng kiên quyết: “Chính là vị trí đó, ông cứ sắp xếp bình thường là được.”
Từ câu nói này, Lão Bạch cảm nhận được một loại uy áp không thể chống đỡ. Ông đổ mồ hôi, vội vàng tìm tài liệu in ra.
Người thanh niên nhận lấy không nói thừa một câu, đọc nhanh, xác nhận không sai rồi ký tên.
Chuyện đã thành, Bạch Ngọc Vinh mới như tìm lại hồn vía, hắng giọng: “Tôi giới thiệu sơ qua tình hình cho cậu...”
Vài phút sau, Hạ Lâm đến trước cửa phòng phó cục trưởng, giơ tay gõ cửa.
Bạch Ngọc Vinh ra mở.
Ánh mắt Hạ Lâm lướt qua ông, nhìn thẳng vào bên trong.
Bên bàn quả nhiên có một thanh niên tuấn tú đang ngồi, nghe tiếng động cậu trai kia liền ngẩng đầu nhìn lại.
Khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau, Hạ Lâm khẽ sững lại.
Chỉ thoáng nhìn qua, thậm chí anh chưa kịp thấy rõ dung mạo đối phương, nhưng lại cảm thấy trên người người đó có một sự quen thuộc khó nói thành lời. Song, anh không sao nhớ ra đã gặp cậu ở đâu.
Người thanh niên cũng hơi sững khi nhìn thấy anh, rồi nhanh chóng quay mặt đi, tránh ánh mắt anh.
Trong khoảnh khắc đó, Hạ Lâm cảm giác như có thứ gì đó muốn phá ra khỏi đầu mình.
Nhưng khi anh cố suy nghĩ kỹ, một cơn đau nhói lập tức bùng lên trong não, đau như kim nhọn chọc vào óc, lại như sóng lớn trào dâng nhấn chìm ý thức.
Anh vô thức nín thở mấy giây.
Đây cũng là một trong những di chứng sau chấn thương, may mà lần này không quá nặng, thời gian kéo dài không lâu. Anh nhanh chóng tỉnh táo trở lại.
“Ê, Hạ đội trưởng, tôi đang định tìm cậu đây.” Bạch Ngọc Vinh niềm nở kéo anh ra ngoài vài mét, mới hạ giọng nói nhỏ: “Tôi không lừa cậu đâu, cậu trai này không phải lính mới, là người chuyển công tác sang, phải tôn trọng ý muốn của người ta.”
Nghe giải thích, Hạ Lâm tỏ vẻ hiểu, thu lại câu hỏi vốn định nói: “Vậy tìm tôi là để...”
“Nhưng mà...” Lão Bạch đổi giọng, vỗ vai anh: “Xét tình hình đặc thù của phòng Điều tra Mất tích bên cậu, tôi đã mất nửa ngày thuyết phục, cuối cùng cậu ấy đồng ý về chỗ cậu. Thủ tục bàn giao cũng xong rồi, cậu tới đúng lúc, tiện thể đưa người về luôn nhé.”
Không ngờ tình huống lại xoay chuyển thế này, dù trong lòng Hạ Lâm còn nghi ngờ, nhưng anh vẫn nói lời cảm ơn.
Anh đoán theo bản năng, Lão Bạch sẽ chẳng tốt bụng vô cớ, chắc chắn còn chuyện anh chưa biết. Nhưng anh không hỏi thêm, đội có thêm người vẫn là chuyện tốt.
Hạ Lâm hỏi: “Hồ sơ đâu?”
“Người từ nơi khác điều sang, tôi không có đầy đủ, chỉ có thông tin cơ bản thôi. Thể lực, kiểm tra nghiệp vụ đều qua, thành tích xuất sắc.” Lão Bạch đưa cho anh một tờ biểu mẫu: “Cậu tự nói chuyện với cậu ấy nhé, dù sao bây giờ cậu ấy thuộc về cậu rồi, sau này từ từ tìm hiểu.”
Trên biểu mẫu chỉ có vài dòng, mục kinh nghiệm làm việc trống trơn.
Hạ Lâm liếc qua tên người mới là Lê Thượng.
Vừa rồi khi chạm mắt, anh tưởng cậu ấy trẻ hơn, không ngờ trong biểu mẫu ghi tuổi bà mươi, cùng tuổi với anh. Xem số CMND, sinh nhật còn lớn hơn anh mấy tháng.
Hai người cùng quay lại, Lão Bạch thấp hơn anh một chút, phải bước nhanh mới kịp theo. Ông dặn dò không yên tâm: “Còn nữa, đừng cho làm thêm giờ, đừng giao việc nặng, đừng cho đi công tác xa thường xuyên... Cậu kiên nhẫn chút, nhẹ nhàng chút, giao việc thì từ từ, đừng bắt nạt lính mới.”
“Cậu ấy đến để làm lãnh đạo à?” Hạ Lâm không nhịn được hỏi.
“Ờ... Cái đó... Tất nhiên là không...” Lão Bạch ấp úng đáp.
“Tôi đâu có ăn thịt người...” Hạ Lâm nhướn mày: “Với lại, nếu sợ mệt thì đừng làm cảnh sát.”
Sợ bên trong nghe thấy, Bạch Ngọc Vinh vội làm động tác “suỵt” với anh.
Hạ Lâm đẩy cửa phòng họp, cất giọng sang sảng: “Xin chào, tôi là Hạ Lâm, trưởng phòng Điều tra Mất tích. Tình hình Lão Bạch cũng đã nói qua, từ nay chúng ta là đồng nghiệp. Chào mừng cậu gia nhập.”
Bây giờ đứng đối diện, Hạ Lâm mới thấy rõ cậu trai ấy trông thế nào, ấn tượng đầu tiên là gương mặt sáng sủa, dễ nhìn. Lông mày tuấn tú, gương mặt gầy, làn da trắng đến mức thiếu máu, mơ hồ còn thấy cả mạch máu xanh ẩn dưới làn da, mang lại cảm giác lạnh lẽo, thanh cao.
“Tôi là Lê Thượng.” Người kia ngẩng đầu, lễ phép chào anh, đôi mắt cậu sáng mà tĩnh lặng: “Chào Hạ đội trưởng, mong sau này được anh chỉ bảo.”