Chương 8

Căn cứ Thiên Ninh có vị thế đặc biệt trong hệ thống công an, gần như là “nửa cấp trên” của họ, nên Bạch Ngọc Vinh tuyệt đối không muốn làm hỏng việc này.

Vừa nghe xong điện thoại, sợ chàng trai hiểu lầm, ông vội giải thích: “Tôi vừa đưa cậu vào thì có người biết tin, họ hiểu nhầm tưởng cậu là tân binh mới tốt nghiệp, liền hỏi xin người.”

Chàng trai dường như chỉ thuận miệng hỏi: “Bộ phận nào thiếu người vậy?”

“Bộ phận Điều tra Mất tích, thiếu một điều tra viên. Chờ có thực tập sinh, tôi sẽ chọn một người giỏi gửi qua đó.”

Chàng trai khẽ “ừ”, tiếp tục cúi xuống xem tài liệu.

Cậu đang cầm danh sách cơ cấu tổ chức của Công an Vân Thành, trong đó có đánh dấu bằng chữ đỏ những bộ phận còn chỉ tiêu biên chế.

Lật đến trang của tổ Điều tra Mất tích, ngón tay cậu nhẹ nhàng lướt qua tên đội trưởng Hạ Lâm.

Thấy cậu im lặng khá lâu, Bạch Ngọc Vinh dè dặt hỏi: “Cậu chọn xong chưa? Muốn vào bộ phận nào? Phòng tài vụ, đội pháp chế hay phòng công tác chính trị? Ba bộ phận này hiện đều khuyết người phụ trách.”

Đó đều là những công việc văn phòng, ngồi bàn giấy, rất ổn định, tương đối nhẹ nhàng, hầu như không có nguy hiểm, có thể xem là “việc nhẹ lương cao”.

Người thanh niên không nói gì.

Lão Bạch lại cười hiền hòa nói tiếp: “Bên phân cục vẫn còn trống hai ghế cục trưởng, hiện tại là phó cục trưởng tạm quyền.”

Ý ngầm là, nếu cậu đồng ý, ông cũng có thể sắp xếp qua đó. Dù cục trưởng phân cục bận rộn hơn, nhưng chức vụ cũng cao hơn.

Ánh mắt người thanh niên dừng lại thật lâu ở trang đó, rồi mới khẽ chớp mắt, khép sổ danh sách lại, giọng bình thản: “Điều tra viên phòng Điều tra Mất tích đi.”

Lão Bạch: “?”

Ông trợn mắt, ngẩn ra mấy giây mới phản ứng lại được cậu vừa nói gì: “Là vị trí quản lý hay là...”

Người thanh niên ngắt lời: “Vừa nãy không phải ông nói thiếu một điều tra viên sao?”

Lão Bạch vội vã, mồ hôi bắt đầu túa ra: “Lãnh đạo, đừng làm khó tôi, đó là vị trí cấp cơ sở, cậu bảo tôi sắp xếp kiểu gì đây? Chức vụ, cấp bậc, lương bổng đều không khớp. Hơn nữa công việc đó chỉ điều tra vụ mất tích, để cậu làm thì phí quá...”

Ông không sao hiểu nổi, trước mặt mình là một thanh niên có lý lịch cứng, tiềm năng thăng tiến lớn, tại sao lại bỏ qua vị trí lãnh đạo ngon lành, muốn xuống tận cơ sở chịu cực, giảm lương, lại còn vào một bộ phận vừa bận vừa mệt, không hề có tương lai.