Việc tìm kiếm người mất tích có độ bất định cao hơn cả điều tra án mạng.
Do tính phức tạp của vụ việc và sự dịch chuyển của dân cư, công việc của họ vừa bận rộn vừa phải đi công tác khắp nơi để điều tra.
Cục trưởng Trần gật đầu thông cảm, vỗ vai anh, đưa một điếu thuốc an ủi: “Tôi sẽ nói với lão Bạch, tìm cách bổ sung cho tổ cậu một người, vừa giảm áp lực phá án, vừa có thể giúp sắp xếp hồ sơ. Nhưng chắc cậu phải đợi thêm một thời gian nữa thì người mới có thể về.”
Miếng “bánh vẽ” đã đưa ra, nhưng việc lực lượng Công an Vân Thành thiếu nhân sự thì ai cũng biết.
Hình sự, kinh tế, ma túy, chống lừa đảo... Bộ phận nào cũng thiếu người.
Ngay cả một thực tập sinh nhỏ nhoi cũng đủ để các đội trưởng tranh nhau đến “đỏ mặt tía tai”.
Kết quả là, từ đầu năm đến nay đã hơn nửa năm, trời đã sang thu mà vẫn chưa thấy tân binh đâu.
Cứ đợi thế này thì e rằng phải sang năm.
Cà phê của Hạ Lâm mới uống được nửa ly, thì cảnh sát trẻ nhất tổ, Phương Giác chạy vào, vội đến mức không kịp đặt ly sữa đậu nành xuống bàn: “Tôi vừa thấy lão Bạch... Mang tới một người mới.”
“Lão Bạch” tên thật là Bạch Ngọc Vinh, Phó Cục trưởng phụ trách công tác nhân sự.
Hạ Lâm đặt ly cà phê xuống: “Ở đâu?”
Phương Giác lấy lại hơi: “Là một thanh niên trẻ, được ông ấy dẫn vào văn phòng nói chuyện.”
Hạ Lâm quyết định ra tay trước, cầm điện thoại gọi ngay cho Phó Cục trưởng Bạch, mở miệng nhắc lại chuyện xin thêm nhân sự cho tổ.
Trong điện thoại, lão Bạch cười cợt: “À, đội trưởng Hạ, dạo này Cục thật sự không có người mới.” Rồi ông lại nói: “Việc của cậu, Cục trưởng Trần đã dặn rồi, tôi để trong lòng lâu nay, quan hệ chúng ta thế này, có người mới mà tôi không nghĩ đến cậu sao?”
Hạ Lâm chỉ cười nhạt, không để bị đánh lạc hướng.
Anh cúp máy, đứng dậy: “Tôi qua xem thử.”
Cùng lúc đó, Bạch Ngọc Vinh cúp điện thoại, quay lại văn phòng. Trên mặt ông vẫn giữ nụ cười, nhưng khi ngồi xuống đối diện chàng trai trẻ kia thì lại có chút dè dặt.
Người trước mặt dáng gầy, ngũ quan tuấn tú, toát ra khí chất lạnh lùng bẩm sinh.
Vậy mà, một người có vẻ ngoài bình thường như thế lại khiến vị Phó Cục trưởng này phải ngồi nghiêm chỉnh, thậm chí trả lời câu hỏi cũng cẩn thận từng chút.
Chàng trai này đến từ căn cứ Thiên Ninh, trước khi điều chuyển thì giữ chức vụ khá cao, hơn nữa lần điều chuyển này chỉ là tạm thời, hồ sơ gốc bên căn cứ vẫn chưa gửi sang. Lãnh đạo Thiên Ninh còn dặn đặc biệt rằng sức khỏe cậu không tốt, cần được chăm sóc đặc biệt.