Chương 6

Tổ Điều tra Mất tích chủ yếu phụ trách quản lý, lưu trữ hồ sơ các vụ mất tích do các phân cục gửi lên, điều tra những vụ mất tích phức tạp được lãnh đạo chỉ định, đồng thời tiếp nhận yêu cầu phối hợp điều tra từ các phân cục.

Các vụ mất tích thường biến hóa khôn lường, manh mối rắc rối, tình huống phức tạp, thời gian điều tra kéo dài nhiều khi cả năm cũng không khép được vài vụ.

Bởi vậy, trước đây bộ phận này bị trêu là “kho lưu trữ hồ sơ”, thậm chí còn bị mỉa mai là “lãnh cung” của Cục.

Kể từ khi Hạ Lâm tiếp quản, tiến độ điều tra các vụ mất tích tăng vọt, trung bình mỗi tháng phá được hai vụ, tháng nhiều nhất phá đến bốn vụ, gần như mỗi tuần khép một vụ án.

“Chú ngựa ô” này đã khiến cả Cục Công an Vân Thành phải sửng sốt.

Cuối năm ngoái, trong buổi tổng kết công tác, Cục trưởng Trần đích thân trao cho anh mấy giải thưởng liền.

Trong cuộc trò chuyện sau đó, Cục trưởng Trần đánh giá rất cao năng lực điều tra của anh, cho rằng một nhân tài như anh ở một phòng ban nhỏ như vậy là hơi uổng phí, liền hỏi anh có muốn thăng chức, điều sang bộ phận khác không.

Hạ Lâm suy nghĩ một chút rồi khéo léo từ chối, tổ Điều tra Mất tích tuy là bộ phận bên lề nhưng yên tĩnh, rất phù hợp với tình trạng hiện tại của anh.

Anh còn nói với Cục trưởng về sự bất tiện sau khi hồi phục, đặc biệt là chứng khó đọc, cho rằng mình khó đảm đương trọng trách.

“Nghe nghiêm trọng vậy sao?” Cục trưởng Trần ngạc nhiên: “Nhưng từ khi cậu tiếp quản tổ điều tra, tỷ lệ phá án ở đây tăng gấp mấy lần đấy. Nếu cậu không nói, tôi chẳng hề nhận ra.”

Hạ Lâm đáp: “Chữ viết tay ít thì tôi còn đọc được, nhưng gặp nhiều hồ sơ, tài liệu thì rất đau đầu, đôi khi còn phải nhờ người khác đọc cho nghe.”

May mắn là chứng khó đọc của anh chỉ giới hạn ở chữ viết tay, khi chuyển sang font chữ máy tính thì đỡ hơn nhiều. Âm thanh, hình ảnh, video... Thì hoàn toàn không bị ảnh hưởng.

Điều này tuy không gây trở ngại lớn cho sinh hoạt hằng ngày, nhưng trong công việc thì bất tiện, đặc biệt khi đối diện với núi hồ sơ án.

“Trẻ con biết khóc thì mới được cho kẹo.” Hạ Lâm nói xong về khó khăn thì bắt đầu “kể khổ” với Cục trưởng: “Những cái đó tôi vẫn khắc phục được, nhưng vấn đề lớn nhất là nhân sự của tổ quá ít, không kham nổi.”

Thành tích tốt thì tất nhiên anh có đủ lý do để xin người.