Chương 4

Ánh mắt Hạ Lâm dừng lại trên gương mặt anh vài giây, đôi môi mấp máy, muốn gọi tên ai đó. Có người bước ngang qua, mang theo một luồng gió, cuốn đứt sợi dây ký ức của Hạ Lâm, rồi lại thổi vào tai anh một âm thanh khác.

Tên gọi chưa kịp bật ra và ký ức ấy đã theo gió, cùng dòng máu ngấm xuống đất, bị phong ấn lại trong địa ngục này.

Câu nói run rẩy: “Tôi là Dung Khuynh.” Bị chặn lại ở tầng cuối cùng của ý thức.

Hạ Lâm chỉ kịp hỏi câu cuối cùng trước khi mất ý thức: “Dung Khuynh... Là ai? Dung Khuynh, cậu đến muộn rồi...”

Âm thanh ấy nhẹ như một tiếng thở dài, vừa thoát ra đã tan vào gió, nhưng lại như lưỡi dao thép xuyên vào ngực, cơn đau từ tim xé Dung Khuynh thành hai mảnh. Anh nhìn thấy linh hồn mình bê bết máu, gan ruột vỡ nát, nhưng cơ thể vẫn bị đóng đinh tại chỗ.

Từ đó, hồn lìa khỏi xác, không còn chút sự sống.

[Gần đây, theo sự chỉ đạo của Bộ công an, lực lượng công an nước ta đã phối hợp với cơ quan thực thi pháp luật của nước M ở miền Bắc, triển khai chiến dịch đặc biệt nhắm vào khuôn viên Bách Hợp. Chiến dịch đã bắt giữ hơn hai nghìn đối tượng lừa đảo xuyên quốc gia.]

[Trong bốn tên cầm đầu, hai anh em họ Triệu đã bị bắt, hai tên còn lại đang bỏ trốn. Toàn bộ đồng phạm khác đã bị bắt giữ. Hiện những đối tượng cùng tang vật đã được bàn giao thành công qua cửa khẩu. Đối với hai tên đang bỏ trốn, cảnh sát đã phát lệnh truy nã quốc tế.]

[Chiến dịch lần này đã thể hiện quyết tâm kiên định và hiệu quả cao của lực lượng công an trong việc trấn áp tội phạm lừa đảo xuyên quốc gia.]

[Tính đến nay, đã có hơn năm mươi nghìn tội phạm lừa đảo mạng bị bàn giao cho phía ta, công tác trấn áp tội phạm tại nước M liên quan đến nước ta đã đạt được bước tiến quan trọng...]

...

[Dù bão tố đưa tôi trôi dạt đến bến bờ nào, tôi cũng sẽ đặt chân lên với tư cách là chủ nhân. Horace]

...

Hai năm sau, vào buổi sáng, tại tòa nhà số bảy, Cục Công an thành phố Vân Thành.

Chưa đến giờ làm, nhưng trong phòng điều tra người mất tích đã có bóng người bận rộn.

Chuông điện thoại bàn reo, phá vỡ sự tĩnh lặng.

Vừa vang lên một tiếng, người đàn ông trước bàn đã nhanh chóng nhấc máy, động tác dứt khoát.

“Alo, đội trưởng Hạ, kết quả giám định DNA lần trước các anh gửi đã có rồi, trùng khớp hoàn toàn với đứa trẻ mất tích.”

Nghe vậy, hàng lông mày đang cau chặt của người đàn ông dần giãn ra, anh nhẹ nhõm đáp: “Cảm ơn.”