Quyết định rời căn cứ là do cậu tự đưa ra, rất lý trí và khách quan. Mặc dù mục đích cậu đến Vân Thành không chỉ có thế, nhưng những lý do này đủ để đáp lại Hạ Lâm.
Hạ Lâm nhận thấy cậu có vẻ ngoài yếu ớt, nhưng đã được chuyển đến Cục Công an thì chắc chắn đã vượt qua kiểm tra thể chất và được lãnh đạo chấp thuận.
Anh quay sang an ủi: “Tôi cũng là do thương tật nên giải ngũ rồi chuyển về đây. Tình trạng sức khỏe của cậu thế nào, tiện nói không?”
Mục đích của Hạ Lâm không phải là chê bai, mà là để tiện chăm sóc cấp dưới sau này.
Lê Thượng trả lời: “Tôi bị thiếu máu, kèm theo một số vết thương cũ, nhưng không thường xuyên tái phát và sẽ không làm chậm trễ công việc.”
Hạ Lâm hiểu ra. Tình trạng này quả thật không thích hợp để làm đặc cảnh, nhưng công việc cảnh sát bình thường thì không sao.
“Ở đây không có nhiều trường hợp phải bắt giữ, tôi sẽ ưu tiên giao cho cậu các công việc văn phòng.”
Lê Thượng ngập ngừng một lát rồi nói tiếp: “Ngoài ra, tôi còn một điều cần nói rõ với anh. Tuy tôi đã rời căn cứ, nhưng nếu căn cứ có nhiệm vụ cần triệu hồi, tôi sẽ phải quay lại một thời gian.”
Hạ Lâm bày tỏ sự thông cảm. Anh từng nghe nói về trường hợp này. Căn cứ có cơ chế triệu hồi đối với một số nhân tài đặc biệt: “Nếu căn cứ cần, tôi sẽ phối hợp sắp xếp công việc ở đây.”
Hai người cùng nhau bước vào văn phòng. Hạ Lâm dẫn Lê Thượng đến trước mặt các thành viên trong đội.
Ngô Vận Thanh là người lớn tuổi nhất. Anh trông khoảng bốn mươi, da hơi vàng, khóe mắt có vết chân chim, nhưng khuôn mặt lại nở nụ cười hiền lành, mang đến cảm giác thân thiện, dễ gần. Rõ ràng anh là một cảnh sát hình sự kỳ cựu, thường xuyên làm việc ở cấp cơ sở.
Anh Ngô tự giới thiệu: “Tôi trước đây làm chống ma túy. Sau này tôi lấy vợ, lãnh đạo thương tình nên tôi chuyển sang hình sự. Rồi vợ sinh con, con còn nhỏ nên tôi phải chăm lo gia đình, không thể tăng ca dài hạn được, thành ra tôi chuyển từ đội hình sự về Phòng Điều tra Mất tích. Tôi rất quen thuộc với các bộ phận ở đây, lát nữa sẽ dẫn cậu đi làm quen.”
Hạ Lâm xen vào: “Anh Ngô chính là trụ cột của đội mình. Có anh ấy ở đây, tôi không cần phải lo lắng về công việc hàng ngày.”
Tiếp theo là Phương Giác, cảnh sát trẻ nhất đội. Cậu để tóc ngắn, nụ cười rất rạng rỡ và tràn đầy sức sống.