Quỷ Môn Đề Đốc là âm binh đại tướng trấn giữ Quỷ Môn Quan, phụ trách việc vong hồn xuất nhập, trực thuộc quân bộ. Theo lẽ thường, hai bên chẳng nên có ân oán gì với Bạch Vô Thường.
Phán Quan thong thả giải thích: “Quỷ Môn Đề Đốc là sư đệ của Phương Đông Hữu Tuyết.”
Âm Thiên Tử lập tức hiểu ra.
Hắc Vô Thường gật đầu: “Nghe thôi là biết cậu đáng đời.”
“Câm miệng, không liên quan tới cậu.” Bạch Vô Thường gắt lên.
Ánh mắt Hắc Vô Thường trầm xuống, không đáp lại. Bạch Vô Thường cũng nhận ra mình hơi quá lời, liền hạ giọng, kéo y sang nói chuyện công việc của Vô Thường Ty dạo gần đây, dáng vẻ rõ ràng là muốn đánh trống lảng. Nhưng ánh mắt Hắc Vô Thường lại càng lúc càng tối.
Âm Thiên Tử không buồn để ý hai người họ nữa. Hắn đã quen với cảnh này, đến mức gần như chẳng còn cảm giác gì. Quay sang Phán Quan, hắn định mời aanh đi dương gian cùng mình, nhưng vừa liếc thấy cả bàn văn kiện chờ phê duyệt, lại chần chừ.
Phán Quan đúng là cuồng công việc. So với đống văn kiện kia, yêu cầu vô lễ của hắn hoàn toàn không thể so sánh được.
“Ý kiến của Bạch chưởng tư cũng có vài phần hợp lý.” Phán Quan lên tiếng.
Âm Thiên Tử nhìn anh.
Phán Quan cười khổ: “Phương Đông Hữu Tuyết là Thành Hoàng Bạch Nghiệp thị do tôi trực tiếp bổ nhiệm. Nay hắn xảy ra vấn đề trong công tác, tôi không thể không chịu trách nhiệm.”
“Không phải lỗi của anh.” Âm Thiên Tử trầm giọng nói.
“Tôi muốn tự mình đi điều tra.” Phán Quan trầm ngâm hồi lâu. “Nhưng công việc trên tay giao cho người khác thì tôi không yên tâm. Hiện tại Đại Thống Lĩnh đang huấn luyện ở Nghiệp Hải, Tổng đốc chủ thì ở Yêu giới làm nhiệm vụ đặc biệt. Người rảnh rỗi, đủ năng lực gánh vác chỉ còn…”
Ánh mắt của Âm Thiên Tử và Hắc Vô Thường đồng loạt chuyển sang Bạch Vô Thường.
“?” Bạch Vô Thường kêu lên. “Nhìn tôi làm gì? Đừng có đẩy thêm việc cho tôi! Tôi đã rất khổ rồi, nhìn quầng thâm mắt của tôi đi!”
Phán Quan thương cảm nhìn quầng thâm ấy, gật đầu liên tục: “Ừ ừ, vất vả thật. Vậy thế này đi, tôi ở lại phê văn kiện, cậu đến miếu Thành Hoàng điều tra. Gặp Phương Đông Hữu Tuyết thì tiện thể giúp tôi hỏi thăm…”
“Anh đi!” Bạch Vô Thường gào lên.
“Thế còn đống công việc này…”
“Tôi làm!”
“Thật không?” Phán Quan vô tội nói. “Tôi không muốn ép cậu.”
Bạch Vô Thường nghiến răng ken két: “Anh không ép, tôi tự nguyện!”
Phán Quan thong thả đưa ấn tỉ cho hắn ta, bình thản dặn dò hơn tám mươi điều cần lưu ý. Bạch Vô Thường vừa nghe vừa ghi nhớ, trong lòng càng lúc càng thấy có gì đó sai sai. Mọi việc trôi chảy đến mức này, sao có thể là hành động bộc phát nhất thời cho được?
Đúng lúc ấy, có người gõ cửa hai tiếng. Đầu Trâu bước vào, bưng theo một xấp hồ sơ: “Phán Quan, thủ tục nhập cảnh dương giới của ngài và bệ hạ đã làm xong.”
“Được, đưa đây cho tôi.”