Đàm Dụ cúi người nhìn cô, ánh mắt trầm sâu, xen lẫn cảm xúc khó đoán.
La Ý Tuyền hoàn toàn không thể đọc được hắn đang nghĩ gì.
Còn hắn, cũng không hiểu nổi chính mình.
Không rõ vì sao, chỉ muốn nhìn cô nhíu mày, nhìn cô đau, để cô phải nhớ kỹ về sau, nếu bị thương, bị ấm ức, thì phải nói ra, chứ không được lặng im chịu đựng như thế.
Đôi mắt ấy tròn và mềm như ánh xuân, đuôi mắt khẽ cong, lông mi dài rũ xuống giống hệt ánh mắt của tám năm trước, khi hắn lần đầu gặp cô bên hồ nước trong trường học.
Khi đó, khắp khuôn viên làn gió mang theo hương anh đào, cánh hoa rơi từng lớp, rực rỡ và dịu dàng như mộng.
Trong ký ức hắn, ánh nắng hôm ấy ấm đến tận xương.
Hắn đã từng nghĩ, nếu thời gian có thể dừng lại ở khoảnh khắc ấy, thì tốt biết bao.
Như vậy, hắn sẽ không phải nhìn thấy cảnh cô cùng Đàm Kính Bân tay trong tay,
cũng không phải chịu đựng ánh mắt lạnh nhạt và khinh thường mà cô dành cho hắn sau này.
Dù đã từng bị cô xem thường, dù cô chỉ từng trao cho hắn một chút quan tâm nhỏ bé, hắn vẫn chẳng thể thoát khỏi.
Cảm xúc ấy lẫn lộn, không rõ là yêu, hận, hay chỉ là thứ cố chấp trộn trong vết thương cũ.
Chỉ cần nghĩ sâu thêm chút nữa, những ký ức đau đớn ấy lại ùa về, ép hắn đến nghẹt thở.
La Ý Tuyền cảm nhận hơi thở hắn đang gần kề, đôi mắt đối diện ngày càng lạnh lại, khiến tim cô đập mạnh trong l*иg ngực.
Hắn muốn làm gì, cô không biết.
Mà dù có biết, cô cũng chẳng thể phản kháng.
Đàm Dụ nhìn cô từ trên cao, mày khẽ nhíu, im lặng không nói. Chính sự im lặng ấy lại khiến người ta sợ hãi hơn bất cứ lời nói nào như thể cơn bão sắp ập xuống, mà không ai biết khi nào.
Hai người nhìn nhau thật lâu, cho đến khi cô không chịu nổi nữa, khẽ chớp mắt.
Giọt lệ còn đọng nơi khóe mi, theo cử động của cô, lăn xuống, rơi đúng vào mu bàn tay hắn.
Tim Đàm Dụ khẽ chấn động.
Tất cả cảm xúc u tối, tức giận, ghen ghét, vừa dâng lên đã bị giọt lệ nóng kia cắt ngang. Hắn sững vài giây, rồi buông tay.
La Ý Tuyền được thả ra, dựa tay vào tấm thảm, một lúc lâu mới đứng dậy được.
Đèn trong phòng tắt đi, căn phòng chìm trong bóng tối, chỉ còn ánh đèn mờ ngoài cửa sổ.
Trên chiếc giường rộng, họ mỗi người nằm một bên, im lặng. Vai cô bị thương nên không thể nằm ngửa, chỉ có thể nghiêng người, cuộn mình trong chăn. Cảm vẫn chưa dứt, hơi thở của cô lẫn tiếng ho nhỏ trong đêm, nghe yếu ớt vô cùng.