La Ý Tuyền nhận ra, tim thắt lại, vội liếc hắn một cái.
Mùi dầu xoa nồng nặc lan khắp phòng, xen lẫn hơi ấm ẩm của sưởi, làm cả không gian trở nên mơ hồ, nửa thật nửa mộng.
Hắn trầm ngâm một lát, rồi khẽ nói:
“Ngồi xuống.”
“Ơ… Em đang ngồi mà.”
“Ngồi xuống đất.”
Giọng hắn không cao, nhưng đủ khiến cô không dám trái lời.
La Ý Tuyền đành cắn môi, ngồi xuống tấm thảm dày mềm dưới sàn, quay lưng về phía hắn.
Sàn nhà ấm, chạm vào không lạnh, chỉ có tim cô đập dồn từng nhịp.
Ngay sau đó, cô cảm nhận được một luồng hơi nóng lướt qua cổ, mái tóc bị hắn nhẹ nhàng vén sang một bên.
Làn da nơi cổ bị gió chạm vào mà run khẽ.
Vết bầm đỏ lan một mảng lớn, nhìn kỹ có dấu sưng tím như bị vật nặng va đập.
Ánh mắt Đàm Dụ tối lại, đặt lên vai cô.hắn không nói gì, chỉ cầm lọ dầu trong tay, đổ ra lòng bàn tay, xoa cho nóng rồi
Vì trong lòng còn bực, lực tay của hắn hơi mạnh.
Ngón tay ấn vào, xoa đều, từng vòng chậm rãi nhưng không chút nương nhẹ.
“Á…” Cô khẽ rên lên, ngón tay bấu chặt mép váy ngủ.
Đau đến mức nước mắt trào ra nơi khóe mắt, nhưng vẫn cố cắn môi, không dám phản kháng.
Hắn nghe rõ tiếng cô hít mạnh một hơi, nhưng vẫn không dừng tay.
“Còn biết đau.” Giọng hắn trầm thấp, lạnh mà khàn. “Dầu này phải ấn mạnh mới tan bầm được.”
Lời nói không hẳn để an ủi, nhưng lại khiến cô lặng im chịu đựng.
Cơn đau xen lẫn hơi nóng từ lòng bàn tay hắn tỏa ra, lan khắp vai và lưng. Vài phút sau, lưng cô đẫm mồ hôi, vai nóng rát như bị lửa đốt.
Khi hắn buông tay, cô cũng rã rời, thở ra một hơi thật dài. Hai tay chống xuống thảm, mồ hôi lấm tấm trên trán.
Đàm Dụ rút một tờ khăn ướt, lau sạch tay. Cô vừa định đứng lên thì hắn cúi xuống, một tay giữ vai, tay kia nâng cằm cô, buộc cô phải ngẩng lên nhìn hắn.
La Ý Tuyền sững lại, hơi thở nghẹn nơi cổ. Cô gần như có thể cảm nhận được hơi thở ấm của hắn phả xuống mặt, tim đập loạn.
Khoảng cách giữa hai người gần đến mức, chỉ cần hắn cúi thêm chút nữa không gian này sẽ hoàn toàn bị đốt cháy.
Cằm La Ý Tuyền bị bàn tay Đàm Dụ giữ chặt, không thể tránh, chỉ có thể ngẩng đầu nhìn thẳng vào hắn.
Khoảnh khắc bốn mắt giao nhau, cô vẫn không kiềm được cảm giác căng thẳng.
Trong cùng một ngày, cô đã bị hắn ép phải đối diện quá gần đến hai lần như thế.
Có lẽ vì vừa nãy đau quá, đôi mắt vốn trong veo giờ phủ thêm một lớp nước mỏng, ánh nhìn trở nên vừa yếu ớt vừa đáng thương.
Khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng, lấm tấm mồ hôi, thoạt nhìn lại càng khiến tim người khác rối loạn.