Từng giọt nước nhỏ từ tóc rơi xuống cổ, trượt qua đường cong xương đòn mảnh, ánh sáng mờ khiến khung cảnh càng thêm mơ hồ mà nóng bỏng.
La Ý Tuyền bước nhẹ đến bên giường, ngập ngừng, rồi khẽ vén góc chăn, ngồi xuống mép, quay lưng lại với hắn, không dám nằm.
Không khí trong phòng lặng ngắt, chỉ còn tiếng hít thở khẽ khàng.
Ánh mắt Đàm Dụ dõi theo từng cử động của La Ý Tuyền.
Khi cô xoay người ngồi xuống, hắn vô tình thấy rõ vết thương trên vai và lưng cô vừa đỏ vừa tím, sưng tấy, chỉ nhìn thôi cũng biết rất đau.
Phòng hắn bật cả hệ thống sưởi sàn và điều hòa, ấm đến mức cô chỉ mặc váy hai dây cũng không lạnh.
La Ý Tuyền ngồi im rất lâu, hít sâu mấy lần mới định chui vào chăn nằm xuống.
Nhưng ngay lúc ấy, Đàm Dụ bất ngờ nắm lấy cánh tay bị thương của cô.
Cơn đau từ vai truyền xuống, khiến cô không kịp phòng bị, bật kêu một tiếng nhỏ.
Toàn bộ thần kinh như bị kí©h thí©ɧ, cô cau mày, theo lực kéo của hắn mà quay nửa người, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt hắn.
“Chiều nay em đi đâu?”
Giọng hắn trầm thấp, lạnh đi, bàn tay càng siết chặt hơn khiến cô buộc phải xoay hẳn người lại.
Rõ ràng sáng nay khi rời khỏi nhà, cô vẫn còn lành lặn, vậy mà giờ lại thành ra như thế này.
“Đi làm thôi.”
La Ý Tuyền không dám giằng mạnh, càng chống lại càng đau.
Hắn nhìn vết bầm trên vai cô thêm một lúc, ánh mắt chuyển xuống gương mặt hơi cau lại vì đau, trong lòng dâng lên cảm giác gì đó mơ hồ khó chịu, nhưng lại pha lẫn lo lắng.
Vài giây sau, hắn mới buông tay.
“Trong tủ phòng khách, dưới ngăn dưới cùng, lấy ra đi.”
Cô ngẩn ra: “Lấy gì?”
“Thuốc.”
La Ý Tuyền khẽ mím môi, miễn cưỡng đứng dậy, bước chân trần đi ra phòng khách, mở tủ thì thấy một hộp y tế được sắp ngăn nắp.
Cô hơi ngạc nhiên không ngờ hắn lại bảo lấy thứ này.
Cô xách hộp thuốc trở lại, đứng bên giường, lúng túng:
“Đây, cho… Cho anh.”
“Cho tôi?” Đàm Dụ liếc cô, giọng đều đều. Thấy cô không đáp, hắn ngẩng cằm, ra lệnh: “Lại đây.”
La Ý Tuyền rón rén bước tới.
“Ngồi xuống.”
Cô làm theo, đặt hộp thuốc lên giường.
“Lấy dầu xoa đỏ ra, mở nắp.”
Mỗi câu nói của hắn, cô đều ngoan ngoãn làm theo.
Vì vết thương nằm ở phần vai và sau lưng, cô khó nhìn thấy, lại càng khó với tay tới.
Mấy lần định bôi thuốc đều không đúng chỗ, dầu loang khắp lưng và dính cả lên váy ngủ.
Đàm Dụ ngồi cạnh giường, yên lặng quan sát, vài giọt dầu còn rơi xuống tay áo hắn.