Mãi đến mười năm trước, khi Minh Uyên, con trai cả của họ Minh tiếp quản, ông ta mới cải tổ toàn diện, vừa nâng cấp ngành bất động sản vừa mở rộng sang lĩnh vực y học kỹ thuật cao.
Chỉ vài năm, Minh gia đã trở thành một trong những tập đoàn dẫn đầu về công nghệ y tế và trí tuệ nhân tạo trong nước, danh tiếng cũng theo đó mà vang xa.
Không khó hiểu khi Đàm Chính Thanh lại muốn kết thông gia.
Minh Uyên là người tài giỏi, điềm đạm, làm việc chính trực, lại tích cực làm từ thiện, tiếng tăm ngoài xã hội tốt đến hiếm có.
Nếu đối tượng liên hôn là ông ta, Đàm Dụ còn có thể hiểu.
Nhưng người Đàm Chính Thanh muốn gả chị gái hắn cho, lại là đứa con út trác táng của nhà họ Minh, chuyện này, hắn tuyệt đối không thể để yên.
“Vâng.” Đàm Tĩnh Sơ gật nhẹ, ánh mắt dịu đi. “Cảm ơn em, Dụ.”
“Không có gì.” Đàm Dụ hạ giọng, rồi quay sang nhìn La Ý Tuyền đang ngồi ngẩn người.
“Còn cô, xem kịch vui xong chưa? Ăn đi.”
La Ý Tuyền hoàn hồn, vội cầm đũa.
Thật ra, tâm trí cô vẫn chưa thoát khỏi cú sốc khi nghe hắn nói hai chữ “kết hôn” ban nãy.
Cô chỉ có thể cúi đầu, giả vờ chăm chú vào chén cơm, giấu đi gương mặt đang nóng bừng.
Cơn cảm vẫn chưa dứt, cổ họng tuy đỡ đau hơn nhưng người vẫn mệt mỏi.
Vết thương ở vai bị vật rơi trúng chiều nay vì ngồi lâu mà lại bắt đầu nhức nhối, đến cầm đũa ăn cũng khó.
Trước mắt là bàn tiệc sang trọng, món ngon đầy bàn, nhưng La Ý Tuyền chẳng có tâm trạng nào để ăn.
Cô chỉ gắp vài miếng cho có, rồi đặt đũa xuống.
Đàm Tĩnh Sơ hiện không ở trong nhà chính, nhưng vì tối muộn, nên cô bảo người dọn dẹp lại phòng cũ để qua đêm.
Biệt phủ của nhà họ Đàm rộng và tĩnh mịch, dẫu có đông người hơn ngày thường vẫn lạnh lẽo như cũ.
La Ý Tuyền đi theo Đàm Dụ trở về khu viện của hắn.
Hắn vừa về đến nơi đã vào thư phòng làm việc, bận rộn mãi vẫn chưa ra.
Cô không dám đi lung tung, chỉ ngồi trong phòng kế bên, mở máy tính xử lý ít việc còn dang dở.
Do tối qua mất ngủ vì sốt, làm được một lúc, cô gục đầu xuống bàn, thϊếp đi.
Khi tỉnh lại, Đàm Dụ đã tắm xong, thay đồ ngủ, đang ngồi ở mép giường.
La Ý Tuyền do dự mấy lần, mãi mới cất lời:
“Em... Ngủ ở đâu?”
Một câu hỏi ngốc nghếch.
Hắn vừa ở bữa cơm trước nói trước mặt cả nhà rằng họ sẽ kết hôn ngay, đương nhiên chẳng ai chuẩn bị cho cô phòng riêng.