Chương 36: Trình độ này cũng kém quá rồi

Cơn sốt đã hạ, nhưng cổ họng vẫn nóng rát như có lửa đốt, đang khát, cô liền cầm ly nước uống cạn, tiện tay nuốt luôn cả viên thuốc đặt cạnh.

Cô vào phòng khách nhỏ rửa mặt, thay quần áo, trang điểm nhẹ để che đi sắc mặt nhợt nhạt.

Trước khi xuống tầng, cô còn cẩn thận gấp lại chiếc lễ phục bị Đàm Dụ ném xuống đất tối qua, treo vào tủ.

Hắn đã đi làm ở tập đoàn Vân Tưởng, tầng hai không thấy bóng dáng, tầng một chỉ có dì Vu và Đinh Bằng Văn.

Vừa thấy cô xuống, dì Vu liền bưng ra bữa sáng vẫn còn ấm.

“Cô La, bữa sáng đây.”

“Cảm ơn dì.” La Ý Tuyền cầm ly sữa, mỉm cười hỏi: “Ly nước trên đầu giường, là dì để à? Cảm ơn dì nhiều.”

Dì Vu chỉ mỉm cười gật đầu, không nói gì thêm, đúng như lời dặn của Đàm Dụ, đặt bữa sáng xuống rồi rời đi.

“Cô La, cô chắc không cần đến bệnh viện thật chứ?” Đinh Bằng Văn đang chờ trong phòng khách, lên tiếng hỏi.

“Không cần đâu, tôi hạ sốt rồi.”

“Vậy để tôi đưa cô vào trung tâm.”

“Không sao, tôi đi tàu điện được. Cậu cứ lo việc của mình đi.”

Trong lòng cô rõ như gương: Đinh Bằng Văn là người của Đàm Dụ, cô nào dám nhờ vả tùy tiện.

Nhưng cô đâu biết, chính hắn là người sáng sớm đã căn dặn kỹ: nếu cô chưa khỏe thì đưa đi bệnh viện, nếu đã ổn thì chở đến hiệu sách.

Ăn xong, La Ý Tuyền lập tức xuất phát, không dám trễ phút nào.

Sự kiện lần này rất quan trọng với Vạn Hoa, cả đội đã bận suốt cả tháng, cô không thể để mọi người phải chờ.

Hôm qua đã kiểm tra gần xong địa điểm, hôm nay chỉ cần hoàn thiện khâu bố trí.

Khi cô tới nơi, Chu Nghệ đã bận rộn từ sớm.

“Ý Tuyền, cậu tới rồi. Nghe chị Triệu nói sáng nay cậu xin nghỉ bệnh, đỡ chưa?”

“Không sao, chỉ cảm nhẹ thôi.” La Ý Tuyền lắc đầu. “Bố trí sân khấu ổn chưa, chiều tôi phụ thêm.”

“Cũng tạm ổn, chỉ là bên nhà cung ứng đèn sân khấu bảo chiều nay sẽ tới xem lại, không biết có đòi chỉnh sửa gì không.”

“Được, tôi biết rồi.”

La Ý Tuyền ngẩng đầu nhìn khung đèn sân khấu đã lắp xong, đang định tính toán xem có thể hoàn thiện thêm gì thì sau lưng vang lên giọng nói lạ.

“Giám đốc Lưu đến rồi.” Chu Nghệ vội quay người chào.

La Ý Tuyền nghe tiếng mà lòng chùng xuống, giọng nói kia, cô nhận ra ngay.

Không sai, là Lưu Lạc Tình, người cô vừa chạm mặt trong buổi tiệc tối qua.

“Đây là bản thiết kế sân khấu của các cô à?” Lưu Lạc Tình cầm bản vẽ Chu Nghệ vừa đưa, liếc qua rồi ngẩng đầu nhìn sân khấu trước mặt, lại đảo mắt qua La Ý Tuyền, giọng lạnh nhạt: “Trình độ này cũng kém quá rồi.”