Cô vốn chẳng còn sức, bị hắn kéo như thế, đầu óc choáng váng, trong vài giây trống rỗng, chỉ biết nằm yên trong vòng tay ấy.
Khi kịp phản ứng, cô định đứng dậy, nhưng hắn lại siết chặt eo cô, không cho thoát.
Lọ thuốc trong tay hắn rơi xuống thảm, lăn đi, phát ra tiếng nhỏ.
“La... Anh làm gì vậy?” La Ý Tuyền vẫn còn khó chịu, hơi thở gấp gáp như con nai nhỏ hoảng sợ.
Đàm Dụ không trả lời, chỉ nhìn cô chằm chằm.
Rất lâu, rất lâu.
Người trong lòng lại bắt đầu run, cách lớp vải mỏng, hắn có thể cảm nhận được rõ nhịp tim cô đang đập loạn.
Hắn nhìn gương mặt cô đỏ bừng vì sốt, đôi mắt phủ hơi nước, lông mi dày khẽ run.
Cả một đêm bực bội, đến khoảnh khắc này bỗng dưng hóa thành cảm xúc mơ hồ, rối loạn.
Lý trí như bị xóa sạch, mọi thứ quanh hắn đều trở nên mơ hồ.
Ánh mắt giao nhau, trong mắt hắn dường như chỉ còn lại mình cô.
Hành động thoát khỏi kiểm soát của lý trí.
Hơi thở nóng bỏng ngày càng gần, cuối cùng, hắn khẽ hôn lên trán cô.
La Ý Tuyền run mạnh, theo phản xạ nhắm nghiền mắt, toàn thân căng cứng.
Chỉ là một cái chạm rất nhẹ, mà tất cả cảm giác đều bị phóng đại đến cực điểm.
Chút tiếp xúc mong manh ấy khiến cô xấu hổ tột cùng, tim như muốn nhảy khỏi l*иg ngực.
Đó là lần đầu tiên hắn hôn cô.
Dù chỉ là trên trán.
Hắn thử nhiệt độ của cô, rồi nhanh chóng buông ra.
Trán cô nóng hừng hực, quả thật sốt cao.
Cốc nước ấm được hắn đặt vào tay cô.
Rồi Đàm Dụ vòng tay qua vai, một tay luồn dưới đầu gối, nhẹ nhưng dứt khoát, bế cô lên.
Không đi thang máy, hắn từng bậc, từng bậc ôm cô bước lên tầng.
Đến cửa phòng nhỏ của cô, hắn liếc qua, thấy trên giường vẫn còn chiếc lễ phục cô thay ra chưa kịp cất.
Ánh mắt dừng lại một thoáng.
“Em còn chưa dọn, lát nữa sẽ cất, chắc chắn sẽ trả lại.” La Ý Tuyền nhận ra ánh nhìn của hắn, yếu ớt nói.
“Không cần trả.”
Đàm Dụ lại liếc một cái, vẫn bế cô bước vào phòng.
Đặt cô xuống giường, rồi quét tay, đẩy hết quần áo trên giường rơi xuống đất.
Không nói một lời, quay người rời đi, cửa cũng chẳng buồn khép.
La Ý Tuyền kiệt sức, đầu đau như muốn nứt, mồ hôi lạnh vã ra khắp người.
Cô cố gắng ngồi dậy, kéo chăn đắp kín người.
Cảm giác choáng váng như rơi vào không trọng lượng, ý thức mơ hồ, mi mắt nặng trĩu.
Khi sắp thϊếp đi, có tiếng động ở cửa. Dì Vu bưng khay bước vào.
“Cô La, ăn chút gì rồi uống thuốc nhé.”