Chương 33: Cô sẽ không phải chịu cảnh này

Trong bộ lễ phục cầu kỳ, tay kéo vạt váy nặng trĩu, cô đứng chờ bên đường thật lâu.

Có lẽ sẽ có người chụp được cảnh này.

Một người vừa dự tiệc cùng Tinh Trình, ngay tối đó đã bị vị hôn phu bỏ mặc giữa phố, mai chắc chắn sẽ lên trang nhất.

Thì ra, Đàm Dụ chẳng buồn giả vờ đóng vai người chồng lý tưởng trước công chúng.

Hắn sống hoàn toàn theo ý mình: vui thì đoái hoài, không vui thì mặc cô ê chề.

Gió đêm buốt lạnh, mà người cô như bốc cháy.

Một thoáng, La Ý Tuyền chỉ muốn khóc, không chỉ vì thân thể mệt mỏi, mà còn vì tủi hờn dồn nén đến cùng cực.

Nếu cha mẹ, anh trai vẫn còn… Cô sẽ không phải chịu cảnh này.

Không còn cách nào, cô đành men theo đường lớn, từng bước quay về.

Đi được chừng mười phút, phía sau vang lên tiếng còi xe.

Cô quay đầu, chói lòa bởi ánh đèn pha.

Tài xế bước xuống.

“Cô La, mời lên xe.”

La Ý Tuyền sững vài giây rồi hiểu ngay, khẽ cười mỉa chắc Đàm Dụ “chợt có lòng tốt”.

Lên xe, hơi ấm tỏa ra, cô không còn trụ nổi nữa.

Cuộn mình trong chăn mỏng, cô nhanh chóng thϊếp đi, chìm vào giấc ngủ mơ hồ.

Không rõ đã bao lâu, tài xế khẽ gọi cô dậy.

“Đến nơi rồi, cô La.”

“Cảm ơn.”

Cô cố gượng dậy, giọng khàn, cúi đầu cảm ơn.

Đứng trước cửa biệt thự, cô gắng sức bấm chuông.

Như thường lệ, dì Vu ra mở.

Không thấy Đàm Dụ ở tầng một, nhưng nhìn đôi giày trên kệ, cô biết hắn đã về.

Cô lên thang máy, vượt qua tầng hai, vào thẳng phòng mình. Không còn sức cởi lễ phục, cô ngã xuống giường, thϊếp đi. Giấc ngủ chưa kịp đến sâu, điện thoại lại reo.

“Alo…” Cô gắng sức nghe.

“Xuống tầng hai.”

Giọng hắn ngắn gọn, lạnh tanh.

La Ý Tuyền đau đầu đến cực độ, nhưng chẳng thể cãi.

“Em xuống ngay.”

Cô lảo đảo ngồi dậy, tháo vội lễ phục, mặc đại chiếc áo choàng mỏng, mặt vẫn nguyên lớp trang điểm, rồi đi xuống.

Khi cô đến nơi, hắn đang quay lưng nói chuyện điện thoại.

Cô chỉ biết đứng chờ.

Chẳng mấy chốc, hắn gác máy, lấy từ bàn lọ thuốc cùng cốc nước, ra hiệu cô lại gần.

Cảnh tượng quen thuộc, sau khi khiến người khác nhục nhã, hắn lại chìa ra chút dịu dàng như kẻ ban ơn. La Ý Tuyền cười nhạt trong lòng, ngoài mặt vẫn ngoan ngoãn bước tới.

Khoảng cách giữa hai người chỉ còn vài bước.

Cô vừa nghiêng người định nhận thuốc, hắn bỗng nâng tay, khiến cô hụt mất đà, ngã thẳng vào lòng hắn.

Không còn mùi thuốc lá, hẳn hắn đã tắm rồi. Gần sát như vậy, chỉ ngửi thấy hương sữa tắm thoang thoảng.