Đàm Dụ ngẩng đầu, ánh mắt lặng lẽ rơi lên người cô. Đôi con ngươi dài hẹp kia như ánh lửa quỷ trong đêm, sâu đến mức không thấy đáy.
Từ chỗ hắn đứng vừa nãy, không thể thấy rõ nét mặt của hai người, cũng chẳng nghe rõ họ nói gì, chỉ thấy Đàm Kính Bân nắm lấy cô, còn cô thì kiễng chân, ghé sát tai hắn nói điều gì đó.
“Hàn Nhan Nguyệt nổi tiếng là người nóng tính, mà cô ta lại coi Đàm Kính Bân như sinh mạng.” Đàm Dụ thản nhiên buông một câu, giọng lạnh nhạt như gió.
“Liên quan gì đến tôi?” La Ý Tuyền khẽ nhíu mày, nghe ra hàm ý chất vấn trong giọng hắn, cảm thấy buồn cười.
Lông mày hắn giật nhẹ, vẻ mặt không hề dễ chịu.
Thấy cô phủ nhận gay gắt như vậy, lòng hắn càng nghẹn. Hắn rút điếu thuốc, nhưng không bật lửa mà nhét chiếc bật vào tay cô, rồi cúi xuống gần.
Hắn cao hơn cô khá nhiều; dù cô đang mang giày cao gót, đỉnh đầu cũng chỉ chạm tới cằm hắn.
Cô hiểu ý, mím môi, khẽ nhón chân.
Thấy cô hợp tác, hắn hơi cười, cúi thấp người xuống.
Gió trên cao mạnh, vài lần lửa vừa lóe đã bị thổi tắt.
La Ý Tuyền đưa tay lên, chắn gió ngay cạnh môi hắn, thử lại thêm lần nữa, cuối cùng cũng đốt được điếu thuốc.
Đàm Dụ nghiêng người, rít một hơi sâu, khói trắng cuộn ra, mờ mịt giữa gió.
Luồng khói thổi ngược khiến cô hít phải, không kìm được ho khẽ.
“Tôi xuống trước đây.”
Đàm Dụ không đáp, nhưng chặn tay cô lại, không cho đi.
“Đàm Kính Bân cũng hút thuốc, bao năm qua cô chịu được, sao giờ lại không?”
Lông mày cô cau chặt hơn. Mùi thuốc cháy hăng hắc khiến cô thấy khó chịu.
Gió thổi lạnh buốt, dù đã quấn khăn choàng nhưng càng lúc càng thấy rét, đầu cũng nặng như bị nhồi bông.
Ngẩng lên nhìn hắn, cô không hiểu, rốt cuộc hắn muốn gì.
Chẳng lẽ hắn thật sự thích so đo với Đàm Kính Bân đến vậy?
Rõ ràng người kia đã bị trục xuất khỏi Đàm gia, mà dù có được Hàn gia chống lưng, với tính cách độc đoán của họ, e rằng Đàm Kính Bân có muốn trở lại giới thượng lưu cũng khó.
Những gì cô nói với Đàm Kính Bân vừa rồi tuy là lời chọc tức, nhưng cũng không sai.
Còn cô, một người chẳng còn gia thế, lại từng có hôn ước, mang tiếng “phá sản” thì đâu có gì đáng để hắn bận lòng đến mức phải gây khó dễ từng chút như thế.
Hay là… Hắn hận cô đến mức, mỗi lần mở miệng đều chỉ để làm cô đau lòng?
“Anh ta có hút, nhưng chưa bao giờ hút trước mặt tôi.” La Ý Tuyền lạnh nhạt nói, gạt tay hắn ra.