Theo quản gia bước vào thang máy riêng lên tầng tổng thống, gần một phút ngắn ngủi đi lên, La Ý Tuyền mượn mặt kính sáng loáng bóng bẩy mà nhìn thấy chính mình có phần tiều tụy nhếch nhác.
Chiếc áo khoác dạ màu be giản đơn nhất, phối váy liền thân, đều là những thương hiệu trước đây cô thậm chí chẳng thèm liếc mắt. Gấu váy còn vương bùn đất do bước xuống xe dẫm vào nước, trên nền trắng lại càng lộ rõ, khó coi đến cực điểm.
Cô theo bản năng chỉnh lại mấy sợi tóc lòa xòa bên má, cụp mắt, không soi nữa, lặng lẽ hít sâu vài hơi.
“Đinh.”
Cửa thang mở ra.
La Ý Tuyền theo chân quản gia đi đến cửa phòng tổng thống.
“Anh Đàm, cô La đến rồi.”
“Để cô ấy vào.” Chừng mấy giây sau, có tiếng đáp lại.
La Ý Tuyền đứng ngoài cửa, nghe giọng nam trầm thấp quen thuộc, tim bỗng run lên, bất giác siết chặt bàn tay.
Cửa mở ra, ánh sáng rực rỡ trong phòng ùa ra, chói mắt khiến cô phải chớp liên tục.
“Cô La, mời vào.”
“Cảm ơn.”
Phòng tổng thống này trước kia cô từng nhiều lần lui tới, bên trong bố trí sắp đặt cô đều quen thuộc. Qua hành lang dài nơi cửa trước, tiến thêm vài bước chính là phòng khách rộng lớn.
Cô bước qua dãy hành lang uốn lượn, chậm rãi đi về phía bộ sofa ở chính giữa. Cửa phía sau khép dần, đến khi vang lên một tiếng động khẽ, cô vừa khéo cũng dừng chân ở phòng khách.
Ngay giữa phòng khách đặt trọn bộ sofa da thật, bên dưới trải thảm thủ công dành riêng cho hoàng thất Đan Mạch.
Người đàn ông tùy ý ngả lưng trên sofa, quần tây cắt may vừa vặn bao lấy đôi chân dài, cổ áo sơ mi mở rộng, lộ rõ xương quai xanh gồ lên cùng mảng ngực trắng tinh.
Áo vest cởi bỏ tùy tiện vắt bên cạnh, La Ý Tuyền liếc một cái đã nhận ra: hàng thủ công Ý, chất liệu lông dê non mềm mại.
Ngón tay hắn kẹp điếu thuốc đã hút nửa chừng, khói lượn lờ mông lung, mơ hồ hiện ra đôi mắt hoa đào câu hồn. Trên bàn trà trước mặt là chai Tequila thượng hạng, đá trong ly vẫn chưa tan hết.
Thiếu niên năm xưa trong trẻo sạch sẽ, nay hóa thân thành một quý ngài lạnh lùng cao quý.
Sơ mi ủi phẳng không một nếp nhăn, tay áo xắn nửa chừng, cổ tay trái lộ ra chiếc đồng hồ, chính là chiếc Rolex từng được đấu giá ở Christie’s Hồng Kông hai năm trước. Khi ấy giá chốt quy đổi hơn ba mươi bảy triệu nhân dân tệ, một con số chấn động.
Không vàng ngọc trạm trổ, chẳng thiết kế cầu kỳ, đơn giản mà sang trọng, trầm ổn kín đáo, kẻ ngoài nghề tuyệt đối chẳng nhìn ra giá trị.