Chương 10: Hóa ra lại là đứa con giống cha nhất

“Tôi nhớ không lầm, tuần tới là ngày thăm nhị ca nhỉ. Tiểu mẹ rảnh rỗi đau lòng vì mấy cái chén ấy, chi bằng tranh thủ chuẩn bị đi.” Đuôi mắt Đàm Dụ cong lên, giọng điệu nghe thì lễ phép mà chẳng có chút cung kính nào.

“Cậuuu!” Hà Nguyệt Quỳnh nghiến răng, nhưng không dám bộc phát, chỉ đành nuốt giận vào lòng.

Đợi bà ta đi khuất, Đàm Dụ mới thu lại tầm mắt, đẩy cánh cửa gỗ chạm hoa bước vào.

Trong phòng đang đốt hương long não đặc chế của nhà họ Vân, trên án thư trải sẵn văn phòng tứ bảo loại tốt, bên cạnh giá gỗ lê chạm trổ tinh vi đặt vài chậu lan hồ điệp vàng tươi.

Toàn bộ cách bài trí nơi này đều toát lên hai chữ “thanh nhã.”

“Cha.” Đàm Dụ đứng cách bàn không xa, cất tiếng.

“Mày lớn thật rồi, chuyện hôn nhân đại sự cũng có thể tự quyết à?” Đàm Chính Thanh ngồi trên ghế gỗ lê, cơn giận tạm nguôi đôi phần.

“Con cưới ai, chẳng phải chuyện con quyết cũng chẳng phải chuyện cha quyết. Nhưng nếu cha còn vừa mắt cô nào, con cũng chẳng ngại đổi thêm một người tiểu mẹ.” Giọng hắn lạnh lẽo, lời nói thẳng thừng không chút kiêng nể.

“Choang!”

Hai tách trà còn nóng trên bàn bị Đàm Chính Thanh ném thẳng về phía hắn, trúng vào trán, trà sôi đổ ướt đẫm chiếc sơ mi trắng.

“Mày nói cái gì hả!” Đàm Chính Thanh tức giận đến run tay. “Mày biết rõ con gái nhà họ La từng đính hôn với anh mày, mày sợ thiên hạ không biết nhà họ Đàm bất hòa, đến đàn bà cũng phải giành nhau sao?”

“Con làm sao?” Đàm Dụ cười càng sâu, nốt ruồi son nơi đuôi mắt khẽ run, giọng không hề tức giận. “Con thế nào, cha rõ nhất mà. Báo chí viết về con, cha chẳng phải đều xem rồi sao?”

Hắn ngừng một chút, cố ý ra vẻ suy tư, nhướng mắt, thong thả nói tiếp:

“Nói con tàn nhẫn, phong lưu, hóa ra lại là đứa con giống cha nhất.”

“Nếu không phải anh mày phản bội gia đình, nhị ca mày tạm thời chưa ra, mày nghĩ nhà họ Đàm sẽ tới lượt mày à?” Đàm Chính Thanh tức giận đến nỗi vo nát cả tờ tuyên chỉ trên bàn.

“Lượt hay không lượt, bây giờ, người nắm quyền vẫn là con.” Giọng hắn bình thản, khóe môi cong nhẹ, đầy vẻ nhàn nhã.

Hắn nói không sai.

Giờ đây trong nhà họ Đàm, Đàm Dụ mới là người nói một lời thành luật.

Đàm Chính Thanh đến tận lúc này mới hiểu, sự “ôn hòa vô tranh” năm xưa của hắn chỉ là lớp mặt nạ giả dối, ẩn giấu dã tâm và nhẫn nhục chờ thời. Khi ông ta kịp nhận ra, nhà họ Đàm đã không còn nằm trong tay mình nữa.