Chương 7: Em đang đợi anh dưới lầu

Trời mỗi lúc một tối hơn, ngoài cửa sổ mưa rơi tí tách.

Trong phòng, gương mặt gần như tái nhợt của Quý Triều Chu không hề có chút biểu cảm.

Anh ngồi tựa lưng trên ghế sofa, mắt cụp xuống, đôi môi mím chặt thành một đường thẳng, đôi chân dài khẽ tựa lên bàn trà, hòa lẫn vào bóng tối.

Từ người anh toát ra một khí tức lạnh lẽo, mỏi mệt, như một pho tượng tuyệt mỹ không còn sự sống.

Bình hoa thủy tinh đặt trên bàn ăn trống trải bên cạnh, cắm nhành linh lan được mang về từ xe hồi chiều. Đóa hoa căng tràn, trắng muốt, nhẹ nhàng cúi đầu, phát ra ánh sáng dịu dàng mờ ảo trong căn phòng âm u.

Đúng lúc đó, màn hình điện thoại trên bàn trà bất chợt sáng lên và rung nhẹ, chói mắt trong bóng tối.

Quý Triều Chu vẫn bất động.

Một lát sau, màn hình lại sáng lần nữa.

Phải mất một lúc lâu, anh mới đưa tay cầm điện thoại, trượt mở màn hình, có hai tin nhắn vừa gửi đến từ hai người.

Số Sáu: [Em đang đợi anh dưới lầu.]

Quý Mộ Sơn: [Nhớ ăn uống đúng giờ, đừng mãi không quan tâm đến sức khỏe bản thân.]

Ánh mắt Quý Triều Chu lặng lẽ dừng lại ở tin nhắn của “Số Sáu”.

Vài ngày trước, không biết bằng cách nào, Quý Mộ Sơn có được bản báo cáo sức khỏe của anh, đến tìm và bóng gió khuyên anh nên ăn uống điều độ.

Nhưng Quý Triều Chu không hề để tâm.

Vậy nên bây giờ cử người này đến giám sát anh sao?

Tuy đã hứa với dì Vân sẽ hòa giải với Quý Mộ Sơn, nhưng Quý Triều Chu từ trước đến nay vốn không mặn mà với chuyện ăn uống, cho dù dạ dày có đang cồn cào phản kháng.

Cơn đau rát từ bên trong cơ thể như có thể khiến anh thêm phần tỉnh táo.

*

Trình Lưu về nhà gội đầu tắm rửa, tùy tay lục trong tủ lấy một bộ đồ sạch sẽ trông cũng na ná mấy bộ khác. Thấy vẫn còn sớm so với giờ hẹn, cô lại ngồi trước máy tính xem tiếp tài liệu trợ lý tổng giám đốc gửi từ trước.

Lần này, cô cố tình đặt báo thức, tránh để bản thân mải mê công việc mà quên mất cuộc hẹn.

Tiện tay, cô còn thêm địa chỉ nhà bạn trai vào app giao đồ ăn trên điện thoại.

Lúc đó, Trình Lưu cảm thấy mình thực sự có tiềm năng trở thành "bạn gái ba tốt".

7 giờ 40, cô đến sớm trước tòa nhà số 5 của khu Văn Hưng, gửi tin nhắn cho bạn trai bảo anh xuống.

Vậy mà đợi mãi không thấy hồi âm.

Mãi đến 8 giờ, đối phương mới nhắn một câu: [Tôi không ăn đâu, cô về trước đi.]

Trình Lưu ngồi trong xe, nhìn chằm chằm dòng tin nhắn ấy, cảm thấy khó hiểu.

Mấy hôm trước còn than phiền cô không chủ động liên lạc, giờ cô đã về, còn cố gắng thu xếp thời gian để hẹn hò, sao vẫn còn giận dỗi?

Cô thoáng suy nghĩ.

Chắc bạn trai đang giở trò "lạt mềm buộc chặt", cố tình lạnh nhạt để thu hút sự chú ý.

Trước đây, cô thường nghe mấy đối tác trung niên than phiền chuyện vợ con ở nhà hay dùng chiêu này để giữ chân họ.

Lúc đó, Trình Lưu chẳng mảy may hứng thú, giờ tự mình trải qua mới thấy... Mấy ông đó chắc là đang khoe mẽ thì đúng hơn.

Nghĩ vậy, cô bất giác ngồi thẳng lưng, cảm thấy phấn chấn hơn hẳn. Cô giờ cũng là người có bạn trai, mà còn đẹp trai thế kia.

Có chút tính khí cũng chẳng sao.

Cô chiều!

Thế là Trình Lưu vừa nhẹ nhàng dỗ dành bạn trai, vừa che ô bước ra khỏi xe.

Số Sáu: [Gần đây nhà hàng Cốc Vũ khai trương món mới, nhẹ bụng tốt cho dạ dày, hợp với anh, ăn chút cũng được.]

Số Sáu: [Đây là thực đơn của họ, hình ảnh.jpg.]

Số Sáu: [Hình ảnh.jpg] X12.