Tim Trình Lưu đập thình thịch. Cô vốn định đưa bạn trai đi ăn luôn, nhưng giờ thì hơi ngại, tốt nhất là về nhà tắm rửa, thay một bộ đồ khác rồi đi hẹn hò thì hơn.
Dù sao thì bạn trai bên cạnh cô đẹp trai, sạch sẽ, còn cô sáng nay vừa đi thăm một vòng nhà máy ở thành phố G, rồi bay về.
"Anh... sống ở đâu?" Trình Lưu ngập ngừng hỏi.
Vừa hỏi xong, Trình Lưu lại thầm thấy áy náy, nửa năm rồi, cô lại không biết bạn trai mình sống ở đâu.
"Khu chung cư Văn Hưng, nhà số 5." Quý Triều Chu không quay đầu nhìn cô, nói xong câu đó lại lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ.
Anh sẽ không gây khó dễ cho một vệ sĩ.
Trên đường đi, không gian trong xe vô cùng yên tĩnh, chỉ có Trình Lưu thỉnh thoảng không kìm được mà liếc nhìn người bạn trai vẫn còn đang giận dỗi.
Phía trước đèn đỏ, Trình Lưu đạp phanh, nhanh chóng liếc qua bàn tay thon dài, đẹp đẽ của bạn trai đang buông lỏng bên cạnh.
— Muốn chạm vào quá.
Nhưng cô từng nghe đối tác kinh doanh nói, khi bạn gái đang giận thì không nên tùy tiện động tay động chân, chắc với bạn trai cũng vậy.
Thôi bỏ đi.
Cứ dỗ cho anh hết giận rồi tính sau.
Trình Lưu lái xe vào khu chung cư Văn Hưng một cách suôn sẻ, dừng lại trước cửa nhà số 5. Điện thoại cô rung lên, lấy ra xem là tin nhắn của trợ lý tổng giám đốc, nói rằng họ chuẩn bị họp.
Cô trả lời một câu, rồi quay đầu nhìn bạn trai đang mở cửa xe: "Tám giờ tối em đến đón anh đi ăn, ở nhà hàng Cốc Vũ."
Trình Lưu đã đặt phòng riêng cả ngày ở đó, ban đầu là để mình chủ động về mặt thời gian, có thể tiến cũng có thể lùi.
Quả nhiên không uổng tiền, giờ cô còn có thể về nhà tắm rửa, thay quần áo sạch sẽ.
Quý Triều Chu khựng lại, quay trở lại xe.
Hết giận nhanh vậy sao?
Trình Lưu nhìn khuôn mặt xinh đẹp của bạn trai quay lại, trong lòng mừng rỡ. Nhưng chưa kịp mở lời, cô đã trơ mắt nhìn anh lấy bó linh lan trên xe đi mất.
"..."
Sao lại càng giận hơn, đến cả hoa cũng không cho cô nữa?
Nhìn bóng lưng bạn trai bước vào và biến mất, Trình Lưu ngồi trong xe thở dài. Ngày xưa không biết trân trọng, giờ người ta không vui cũng là điều bình thường.
Cô cầm điện thoại, nhìn tài khoản Wechat bạn trai vừa kết bạn. Anh đã thay ảnh đại diện và cả tên Wechat.
Ảnh đại diện mấy ngày trước vẫn là ảnh tự chụp góc nghiêng của anh, bây giờ lại là một chiếc thuyền thủy tinh chứa chất lỏng màu vàng nhạt, trông giống như lọ nước hoa.
Tên Wechat chỉ có một chữ “Chu”.
Trình Lưu nghĩ mãi, không nhớ ra tên Wechat cũ của bạn trai là gì, chỉ mang máng nhớ là một cái tên tiếng Anh.
Jerry hay Tom nhỉ?
Trình Lưu nhấn vào phần ghi chú, nghĩ một lúc rồi không gõ ba chữ "Uông Hải Dương" lên nữa. Bây giờ nhìn lại, cô cảm thấy cái tên đó không hợp với bạn trai chút nào.
Vả lại còn xa lạ nữa!
Cuối cùng, cô ghi vào ghi chú ba chữ "Bạn trai".
Một lát sau, Trình Lưu quay đầu xe, lái về nhà mình.
Dỗ bạn trai thôi mà, cô nhất định sẽ dỗ được.
Không phải chỉ là giận vì cô lâu không liên lạc sao?
Từ hôm nay trở đi, Trình Lưu cô sẽ đảm bảo sẽ ngày nào cũng đến ở bên bạn trai!