Chương 17: Đến thăm dì Vân

Khu vườn rất rộng, mỗi góc đều được chăm chút tỉ mỉ và luôn có người trông nom.

Quý Triều Chu đẩy dì Vân đến một vọng lâu tên là Quan Lãm Đình. Bên dưới vọng lâu là một hồ nước xanh biếc, những chú cá chép koi ung dung vẫy đuôi bơi lội.

Vân Sắt với tay mở hộp thức ăn đặt trên bàn đá, lấy một nắm rồi quay sang đưa cho Quý Triều Chu.

Quý Triều Chu nhận lấy, đi vòng ra sau chiếc xe lăn, ngồi xuống chiếc ghế dài tựa lưng trong đình. Anh gác cánh tay thon dài lên lan can, các ngón tay khẽ nới lỏng, để thức ăn từ từ rơi xuống kẽ ngón.

Đàn cá chép trong hồ bơi nhanh về phía vọng lâu. Chỉ lát sau, mặt nước đã tràn ngập một màu đỏ rực, cá bơi lội lượn vòng.

"Cô vệ sĩ lúc nãy là sao vậy cháu?" Vân Sắt dịu dàng hỏi cháu trai, mắt vẫn dõi theo anh.

Ánh mắt Quý Triều Chu rơi xuống mặt nước, một chú cá chép nhỏ đang ngước đầu, há miệng chờ thức ăn.

Anh đáp: "Là ông ấy thuê."

Vân Sắt hiểu ra: "Cha cháu lo cho cháu đấy."

Quý Triều Chu lại rắc thêm một chút thức ăn, lặng lẽ nhìn chú cá nhỏ nuốt trọn.

"Triều Chu, dì không còn nhiều thời gian nữa." Ánh mắt Vân Sắt có chút phức tạp, nhưng nhìn cháu trai vẫn đầy dịu dàng: "Sau này sẽ có dì bầu bạn với chị gái..."

"Dì Vân, ngoài trời gió lớn, cháu đưa dì về nhé." Quý Triều Chu rắc hết nắm thức ăn, lau tay sạch sẽ, ngắt lời dì rồi định đứng dậy.

"Triều Chu, ngồi xuống." Giọng Vân Sắt trở nên nghiêm khắc hơn, nhưng vừa xúc động, bà lại bắt đầu ho.

Quý Triều Chu lập tức nhíu mày, tiến lại gần vỗ lưng cho dì Vân: "Dì đừng tức giận."

Vân Sắt hít thở lại bình thường, nắm lấy tay Quý Triều Chu, kéo anh lại gần rồi ngước lên nói: "Hãy nghe dì nói hết đã."

Quý Triều Chu cúi người, nửa quỳ xuống để nhìn thẳng vào mắt dì.

"Cháu trông giống chị gái." Vân Sắt đưa tay chạm vào má cháu trai, ánh mắt đầy hoài niệm: "Đến cả sở thích cũng giống nhau. Nếu chị gái biết... chắc chắn chị ấy sẽ rất vui."

Hàng mi dài của Quý Triều Chu khẽ rung, anh vẫn im lặng.

"Chuyện giữa người lớn không liên quan đến cháu." Vân Sắt siết chặt tay cháu trai: "Triều Chu, cháu còn trẻ, phải sống thật tốt. Những chuyện khác không quan trọng, dì chỉ mong cháu đừng tàn phá bản thân."

"Cháu biết rồi." Anh khẽ nói.

Vân Sắt lắc đầu: "Triều Chu, dì muốn cháu nói "được"."

Quý Triều Chu ngước nhìn người phụ nữ gầy gò, xanh xao trên xe lăn. Bà là em gái của mẹ anh, người đã chăm sóc anh khôn lớn. Giờ đây... cũng sắp rời xa anh.

Cuối cùng, một giọng nói trong trẻo nhưng xen lẫn chút khàn khàn vang lên trong vọng lâu: "...Được."

Vân Sắt lúc này mới nở nụ cười. Bà vỗ vỗ tay cháu trai, ra hiệu để anh đẩy mình về.

Trên đường đi, bà cầm bông hoa linh lan trên đầu gối, cúi xuống ngửi rồi nói: "Con bé Vân Phỉ giờ đã lớn, có những suy nghĩ riêng của nó."

Vân Sắt quay đầu lại nói với Quý Triều Chu: "Nó là nó, cháu là cháu, không cần phải chịu sự chi phối vì dì."

"Được." Lần này, Quý Triều Chu trả lời ngay lập tức.

Người phụ nữ trên xe lăn thanh lịch đưa tay vén những sợi tóc bay lòa xòa vì gió, lúc này cơ thể bà mới hoàn toàn thả lỏng.