Hai người ngồi khá xa nhau, Trình Lưu chỉ thấy màn hình điện thoại bạn trai sáng lên, nhưng không nhìn rõ tên người gọi đến.
Ban đầu cô cũng không định lên tiếng nhắc, nhưng thấy bạn trai đang cúi đầu chăm chú gẩy gẩy món ăn trong đĩa, hầu như không ăn vào miếng nào, rõ ràng là kiểu người rất kén ăn.
Anh hoàn toàn không để ý đến chiếc điện thoại đang rung bên cạnh ly nước.
Sau khi được Trình Lưu nhắc, anh đặt đũa xuống, cầm điện thoại rồi đứng dậy đi ra ngoài.
Trình Lưu nhìn theo bóng lưng anh, lại liếc qua những món ăn trước mặt. Cô ngẫm nghĩ một lúc, rồi bấm chuông gọi phục vụ.
“Xin chào, cô cần gì ạ?” Phục vụ vẫn chờ sẵn bên ngoài, bước vào rất nhanh.
Trình Lưu chỉ vào một đĩa trên bàn, món mà bạn trai ăn được nhiều hơn chút: “Cho tôi gọi thêm một phần món này nữa.”
“Vâng ạ, còn gì cần thêm không ạ?”
“Không cần.” Trình Lưu xua tay, cúi đầu lấy điện thoại trong túi đang rung lên, trượt màn hình nghe máy, hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
Đầu bên kia là trợ lý tổng: “Cuộc họp tổng kết quý vừa kết thúc.”
“Còn một bản kế hoạch mới từ bên dưới gửi lên, chị muốn xem luôn tối nay không?”
Trình Lưu tựa vào lưng ghế: “Tôi vẫn đang hẹn hò.”
Đầu dây bên kia khẽ bật cười: “Hôm nay hẹn hò lâu dữ nhỉ? Vậy tôi mang bản kế hoạch đến nhà chị luôn nhé, khi nào rảnh thì xem.”
“Cũng được, tiện mang luôn báo cáo tổng kết quý.” Trình Lưu nói qua loa.
Bên ngoài.
Quý Triều Chu bắt máy, giọng Vân Phỉ lập tức vang lên: “Em không biết có phóng viên ở đó. Lần này về thành phố S em chỉ nói với trợ lý...”
Anh đứng tựa vào vách tường, liếc thấy phục vụ ra vào phòng, lặng lẽ nghe cô ta giải thích xong mới nhàn nhạt lên tiếng: “Dì Vân muốn hoa linh lan, mai tôi sẽ đưa qua.”
Từ đầu đến cuối, anh không bình luận gì về chuyện xảy ra chiều nay.
Chính vì thái độ đó, Vân Phỉ càng thấy khó chịu. Nếu không nhờ có mối quan hệ với dì Vân, anh căn bản sẽ chẳng thèm để ý đến cô ta.
Cô ta nắm chặt điện thoại, cắn môi dưới. Gương mặt vốn rực rỡ kiêu sa nay đã tái nhợt, bàn tay siết chặt đến trắng bệch.
Sau vài giây lấy lại bình tĩnh, cô ta lại nặn ra nụ cười giả vờ vô tư, dò hỏi: “Người ở sân bay chiều nay... Là bạn anh sao?”
Ngoài dì Vân, cô ta chưa từng thấy ai có thể tới gần Quý Triều Chu, huống hồ là người phụ nữ kia, còn dám nắm tay anh rời đi trước bao nhiêu người.
Nếu không vì quá choáng váng, cô ta đã không bị đám người ở sân bay vây kín, bỏ lỡ cơ hội tiếp cận anh.
Đáng ra tối nay, cái tên cô ta phải là từ khóa bùng nổ trên hot search với tin "hẹn hò".
Nhưng Quý Triều Chu bên kia không đáp, chỉ thẳng tay tắt máy.
Vân Phỉ siết chặt điện thoại đến mức đầu ngón tay trắng bệch: “...”
Cô ta hiểu Quý Triều Chu từ nay về sau sẽ không bao giờ mắc mưu nữa.
Anh luôn như vậy, như thể nhìn thấu hết mọi chiêu trò nhỏ nhặt của cô ta, chỉ vì nể mặt dì Vân nên không vạch trần.
Thậm chí, Vân Phỉ thà rằng anh hãy tức giận, hãy chất vấn cô ta.
Chỉ cần có thể để lại dấu ấn, dù là tốt hay xấu trong trái tim người đàn ông lạnh lẽo như núi tuyết này, cô ta sẵn sàng làm mọi thứ.
Vân Phỉ đứng yên trong phòng khách rất lâu, ngực phập phồng lên xuống. Rồi đột ngột, cô ta ném mạnh điện thoại xuống sàn, vỡ vụn.