Chương 10: Ba tháng không gặp, có thay đổi cũng là chuyện bình thường

Cả hai đến nhà hàng Cốc Vũ. Nơi này không có hầm đậu xe, nhưng ngay trước cửa lại có vài chỗ trống.

Trình Lưu nhanh chóng tấp xe vào lề, cởi dây an toàn, cầm lấy chiếc ô đen đặt dưới cửa xe rồi bước nhanh đến bên ghế phụ, nhiệt tình che ô cho bạn trai.

Quý Triều Chu liếc mắt nhìn cô vệ sĩ có phần sốt sắng bên cạnh, không nói gì, cũng không ngăn lại, cứ để cô tự nhiên che ô.

Phòng riêng đã đặt trước. Trình Lưu báo tên, nhân viên phục vụ lập tức xách đèn l*иg dẫn họ đi.

Đây là một nhà hàng kiểu Trung, mặt tiền trông nhỏ nhắn nhưng bên trong lại cực kỳ rộng rãi, có cả sân vườn với hòn non bộ giả.

Phải vòng qua một hành lang dài, họ mới đến được phòng riêng.

Phòng hoàn toàn làm bằng gỗ, cửa sổ bằng gỗ lim chạm khắc hoa văn mở hé, gió đưa vào chút mùi ngai ngái của đất và cỏ ẩm, không hẳn dễ ngửi, nhưng cũng chẳng khó chịu.

Bên trong thắp nến, có chụp đèn che lại, ánh sáng vàng nhạt lay động, mang theo chút không khí cổ xưa, thanh tĩnh.

Trình Lưu tranh thủ bước trước nhân viên phục vụ, chủ động kéo ghế cho bạn trai ngồi xuống. Lúc ấy, bụng cô bất chợt réo lên một tiếng.

Cô đang đói.

Quý Triều Chu quay khuôn mặt tái nhợt nhưng vẫn mang nét cao quý sang nhìn cô, nhẹ giọng nói: “Cô cũng ngồi đi.”

Trình Lưu hơi sững người. Vốn dĩ cô đã định ngồi xuống, tay còn đang với đến ghế.

Nhưng lời bạn trai nói, sao dám cãi?

Một đối tác từng bảo: “Vợ đang giận mà nói gì cũng phải gật, dù lời vợ chẳng có chút logic.”

Vạn vật tương thông, áp dụng với bạn trai hẳn cũng chẳng sai.

Trình Lưu kéo ghế ngồi xuống, mở thực đơn, rồi đưa qua cho anh.

Nhân viên đứng bên cạnh bắt đầu giới thiệu các món mới của quán Cốc Vũ.

Quý Triều Chu không mấy hứng thú, ban đầu cũng chỉ vì muốn ứng phó với Quý Mộ Sơn nên mới ra đây.

Anh gọi đại hai món, sau đó quay sang bảo Trình Lưu: “Cô gọi đi.”

Trình Lưu ngoan ngoãn nhận lấy thực đơn, trong lòng thoáng xúc động: Dù anh còn giận, nhưng vẫn quan tâm đến cô.

Cuối cùng, cô gọi thêm năm món nữa.

Bình thường Trình Lưu không thích kiểu nhà hàng như Cốc Vũ vì món ăn đẹp nhưng ít.

Tuy nhiên hôm nay nhìn lại, thấy nơi này lại rất hợp với khí chất bạn trai.

Trong ánh nến lấp lánh, Trình Lưu liếc nhanh sang người bên cạnh. Không hiểu mấy tháng qua đã có chuyện gì, mà khí chất của anh thay đổi hoàn toàn, như thể biến thành một con người khác vậy.

Nửa năm trước, lúc mới quen nhau, Trình Lưu vẫn còn nhớ mang máng rằng bạn trai mình là một fashionista chính hiệu, từ đầu đến chân đều phủ đầy logo hàng hiệu, hoàn toàn xứng tầm với nghề người mẫu của anh.

Nhưng hiện tại... Lúc này đây, dưới ánh nến lấp lánh, gương mặt tinh tế như được điêu khắc của anh hiện rõ từng đường nét. Hàng mi dài khẽ rũ, che đi đôi mắt hổ phách, in bóng nhạt trên sống mũi cao thẳng.

Anh mặc bộ đồ trắng đơn giản, áo trắng quần trắng, ngồi lặng lẽ như một bức tranh tĩnh vật sống động về một mỹ nam an nhiên.

Không hiểu sao, Trình Lưu chợt cảm thấy có gì đó là lạ nhưng lại chẳng thể nói rõ là lạ ở đâu.

Cảm giác ấy rất nhanh bị cô gạt bỏ.

Ba tháng không gặp, có thay đổi cũng là chuyện bình thường.

Hơn nữa... Thực lòng mà nói, Trình Lưu cũng không nhớ rõ lắm về thời gian hai người qua lại. Khi đó hẹn hò chỉ toàn là ăn uống, anh cúi đầu nghịch điện thoại, cô thì bận nhắn tin với trợ lý tổng, xử lý công việc.

Khi món ăn được mang lên, Trình Lưu nhiệt tình gắp cho bạn trai, thỉnh thoảng lại bị gương mặt anh làm cho ngẩn ngơ thêm lần nữa.

Còn Quý Triều Chu thì hoàn toàn không để tâm. Anh chỉ nghĩ cô đang làm đúng trách nhiệm giám sát mình ăn uống.

“Điện thoại anh rung kìa.” Trình Lưu bỗng nhắc.

Quý Triều Chu cúi đầu nhìn túi áo bên phải, rút điện thoại ra, cuộc gọi hiển thị: Vân Phỉ.