Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Đám Đồ Đệ Của Ta Toàn Kẻ Đào Hoa

Chương 8

« Chương TrướcChương Tiếp »
Nhưng chẳng mấy chốc Thất Xuyên đã phát hiện, chim Tỉ Dực vốn đang nhẹ nhàng bay lượn bỗng co cánh lại, hai cái đầu dính sát vào nhau, mỏ cũng run run chụm lại.

Những mỹ nhân hóa thân từ chim La La cũng ngừng múa, trông có vẻ bồn chồn, thậm chí khóe mắt còn có lông vũ sắp hiện ra.

Bị cái gì dọa sợ rồi sao?

Đang lúc Thất Xuyên nghi hoặc, chợt nghe Phượng Loan nhẹ giọng nói: "Tìm thấy rồi."

Nhìn theo ánh mắt nàng liền thấy bên ngoài một gian phòng ở tầng ba có một nữ tu áo trắng đứng đó, từ đầu đến chân trắng như tuyết, pháp khí trên người lấp lánh, vừa nhìn là biết giá trị xa xỉ.

Thất Xuyên chớp mắt, lục lại trí nhớ, nhanh chóng nói: "Đó là người của Thiên Nhận Sơn Trang, sư thúc tổ định kết giao với họ sao?"

Phượng Loan lại nói: "Ta không nhìn người, ta nhìn vật nàng ta đang ôm."

Thất Xuyên hơi sững lại, rồi nhìn kỹ lần nữa.

Quả nhiên thấy trong lòng nữ tu là một con yêu thú tròn trịa, tai rất to, còn có cái mũi heo nhỏ xíu.

Lúc này yêu thú đó đang lén lút liếc nhìn về phía này, vừa chạm phải ánh mắt của Phượng Loan, nó lập tức run bắn người, chui đầu vào lòng nữ tu, thân thể như quả cầu run lập cập khiến nữ tu hoảng hốt vỗ về.

Thất Xuyên chợt nghe thấy giọng Phượng Loan bình thản vang lên: "Loài thú đó gọi là Đương Khang, hình dáng giống heo, trưởng thành sẽ mọc bờm và nanh, con này còn nhỏ, nhìn cũng khá xinh xắn."

Thất Xuyên tò mò: "Sư thúc tổ định nuôi yêu thú ạ?"

Phượng Loan hỏi ngược lại: "Chẳng phải ngươi sắp hết tuổi thọ rồi sao?"

Thất Xuyên gật đầu.

Phượng Loan tiếp lời: "Ngươi hầm con Đương Khang đó lên ăn, tu vi sẽ tăng lên không ít, tự nhiên cũng kéo dài được tuổi thọ."

Thất Xuyên: "???"

Thấy vẻ mặt sư thúc tổ nhà mình nghiêm túc, không giống đùa cợt, Thất Xuyên vội nói: "Không được đâu, con yêu thú đó... Ý con là con Đương Khang ấy, chắc đã ký khế ước với người khác rồi, không thể tùy tiện bắt."

Phượng Loan có vẻ ngạc nhiên: "Giờ giới tu tiên chẳng những sống hòa thuận với yêu tu, còn chấp nhận cả yêu thú à?"

Thất Xuyên liên tục gật đầu: "Đúng vậy, yêu thú giống như linh thú, có thể ký khế ước tu luyện cùng tu sĩ, lại còn là khế ước sống, tu sĩ phải chịu trách nhiệm nuôi dưỡng linh sủng, còn phải phát linh thạch định kỳ như tiền tiêu vặt."

Phượng Loan ngạc nhiên ra mặt, hiển nhiên không ngờ tu sĩ và yêu thú vốn đối địch lại có ngày chung sống hòa bình.

Nhưng nàng chưa kịp hỏi kỹ đã nghe tiếng xé gió vang lên liên tục.
« Chương TrướcChương Tiếp »