Thất Xuyên dỏng tai lên nghe, vừa thấy thú vị vừa lo lắng, vì sư thúc tổ nhà hắn ta ngoài tu luyện ra thì không có hứng thú gì với mấy chuyện này.
Không ngờ vừa quay đầu lại liền thấy mặt Phượng Loan đầy vẻ nghiêm túc.
Thất Xuyên ngạc nhiên: "Sư thúc tổ thích nghe mấy chuyện này ạ?"
Phượng Loan chạm nhẹ đầu ngón tay lên môi, ra hiệu hắn ta nhỏ tiếng lại, rồi mới nói: "Nghe như kể chuyện, cũng khá thú vị. Thời của ta cũng thích nghe ngóng mấy chuyện thế này."
Thất Xuyên trợn tròn mắt, thì ra sư thúc tổ là kiểu thế này à!
Sau đó lại nghe Phượng Loan nói thêm: "Sau khi đạo lữ chia tay, thường sẽ có người tức giận bỏ tông môn, cũng là thời cơ tốt để cướp người. Đại sư huynh của ta, cũng chính là sư tổ của ngươi, chính là do mâu thuẫn với đạo lữ nên mới bị tông môn ta nhặt về."
Thất Xuyên: "..."
Phượng Loan: "Tất nhiên sau đó hai người họ lại làm hòa, người kia giờ là nhị sư tỷ của ta."
Thất Xuyên: "..."
A, giới tu tiên ngàn năm trước thật sự thú vị ghê...
Nhưng khi từng món bảo vật quý hiếm lần lượt được mang ra trưng bày, mọi người liền ngừng tám chuyện, chăm chú lắng nghe lời giới thiệu, sợ bỏ lỡ chi tiết nào.
Phượng Loan lại có phần không tập trung.
Dù sao thì giá khởi điểm của mấy món kia cũng phải cả ngàn vạn linh thạch, cả tông môn còn chưa tới trăm viên, sao mà mua nổi, chi bằng dứt khoát không thèm nghĩ nữa.
Phượng Loan không nhìn lên đài nữa, quay đầu trò chuyện với Thất Xuyên: "Ngươi có biết giờ sư tổ ngươi đang ở đâu không?"
Thất Xuyên lắc đầu: "Khi con bái nhập Vân Thanh Tông, trong môn chỉ còn mỗi sư phụ và mấy vị sư huynh sư tỷ thôi."
"Vậy họ đâu cả rồi?"
"Sư huynh sư tỷ thì có người hết tuổi thọ, có người đổi tông môn, còn sư phụ... Người nói muốn xuống núi tìm linh thảo luyện đan, rồi không thấy về nữa."
Phượng Loan nghe xong cũng không hỏi thêm, chỉ nhìn Thất Xuyên với vẻ hài lòng: "Thời điểm gian nan thế này, ngươi vẫn không bỏ tông môn, thật là hiếm thấy."
Thất Xuyên hơi ngại, thành thật nói: "Thật ra là vì con không có chỗ nào để đi, với lại tuổi thọ cũng gần hết rồi, nên không muốn lăn xả nữa."
Phượng Loan nghe xong cũng không để tâm, chỉ gật đầu, rồi thong thả đưa mắt nhìn xung quanh.
Nàng có đôi mắt đẹp, tròng mắt màu nhạt, ngũ quan như tranh vẽ, mỗi lần ánh mắt di chuyển là hàng mi rung rinh như cánh bướm.
Ánh mắt của nàng không hề mang tính xâm lược, chỉ là bình thản quan sát, hơn nữa đa số tu sĩ đều đang chăm chú nhìn bảo vật trên đài, nên chẳng ai chú ý đến ánh mắt nàng.