Chương 4

Đúng lúc này, tiếng nhạc bỗng ngừng hẳn.

Cánh cửa lớn của Lưu Quang Lâu từ từ mở ra, theo sau là tiếng chuông ngân dài vang xa.

Các tu sĩ lũ lượt tiến vào, nhất thời kẻ này nối gót người kia, náo nhiệt vô cùng.

Nhưng Phượng Loan không có ý định đi cùng.

Lý do của nàng rất rõ ràng: “Tuy ta lần đầu đến Lưu Quang Lâu này nhưng nghĩ cũng biết, đồ bên ngoài còn không mua nổi thì đồ bên trong e là càng khó hơn, chi bằng không chen vào xem náo nhiệt.”

Hệ thống ban đầu cũng đồng ý, nhưng ngay lúc này, nó dường như cảm nhận được điều gì đó, thân kiếm rung mạnh.

Phượng Loan lập tức đưa tay giữ chặt chuôi kiếm, đôi mày khẽ nhíu: [Có chuyện gì vậy?]

Hệ thống đáp ngay: [Mục đích ngươi xuống núi lần này chẳng phải là để thu nhận đệ tử sao, bên trong có hạt giống tốt đấy, mau vào xem thử đi.]

Phượng Loan khó hiểu: [Làm sao ngươi biết?]

Hệ thống im lặng một lúc rồi đột nhiên nói: [Ting, bảng thuộc tính đang mở... Đã mở xong.]

Khoảnh khắc tiếp theo, cảnh vật trước mắt Phượng Loan thay đổi.

Vẫn là Lưu Quang Lâu lấp lánh ánh vàng, vẫn là những tu sĩ ra vào không ngớt, nhưng lại xuất hiện thêm vô số hàng chữ nhỏ chi chít.

Bên cạnh mỗi người, hay nói đúng hơn là mỗi sinh vật sống đều có những hàng chữ sáng lấp lánh.

Tu sĩ, yêu tu, linh thú,...

Số lượng quá nhiều khiến Phượng Loan hơi choáng váng.

Nàng vội nhắm mắt lại, hỏi trong lòng: [Đây là loại pháp thuật gì thế?]

Hệ thống trả lời: [Đây gọi là bảng thuộc tính, trên đó ghi rõ thông tin cơ bản của đối phương. Nếu ngươi muốn tìm đệ tử, dùng cái này là có thể nhìn thấu tố chất của họ ngay lập tức.]

Đôi mày của Phượng Loan giãn ra: [Nghe có vẻ rất tiện lợi.] Nói rồi nàng mở mắt.

Rút kinh nghiệm từ lần vừa rồi, Phượng Loan không nhìn người khác nữa mà cúi đầu nhìn về phía Thất Xuyên.

Quả nhiên, Phượng Loan thấy bên cạnh Thất Xuyên xuất hiện vài dòng chữ nhỏ, màu sắc hơi khác nhau.

Những thông tin cơ bản như tên, tuổi, giới tính có màu trắng, cảnh giới và những thứ liên quan đến tu vi có màu vàng, nhưng nổi bật nhất là mấy dòng chữ màu hồng phấn.

Phượng Loan khó hiểu hỏi: [Độ hảo cảm, sức quyến rũ, kỹ năng yêu đương,... Những thứ này là gì?]

Hệ thống im lặng rất lâu rồi mới khẽ nói: [Ngươi còn nhớ tên đầy đủ của ta là gì không?]

Phượng Loan thẳng thắn đáp: [Không nhớ.]

Hệ thống đành tự giới thiệu lại: [Ta tên là hệ thống chinh phục tình yêu, có thể giúp ngươi hoàn thành nhiệm vụ để nhận điểm thưởng, tha hồ tận hưởng tình yêu ngọt ngào.]

Phượng Loan lờ mờ nhớ lại, hình như khi nàng vừa tỉnh dậy, kiếm linh đã lẩm bẩm câu này.

Chỉ là khi ấy nàng không để tâm và cũng chẳng đồng ý.

Lúc này nghe đối phương nhắc lại, Phượng Loan chỉ dịu dàng vuốt ve chuôi kiếm, ánh mắt đầy yêu thương.

Ánh mắt ấy khiến hệ thống cảm thấy mình như một kẻ ngốc đang lải nhải những điều vô nghĩa.

Nhưng những gì nó nói đều là sự thật, nó thật sự là hệ thống tình yêu.