Hắn ta có gương mặt trẻ con, đôi mắt tròn xoe như mắt hươu, trông càng thêm non nớt. Dù khoác trên mình tấm đạo bào cũ kỹ xám xịt nhưng vẫn không che được cái sự bầu bĩnh trên khuôn mặt, trông như một đứa trẻ chưa lớn.
Khi Thất Xuyên đến gần, hắn ta còn chưa kịp mở miệng thì Phượng Loan đã lên tiếng: “Đệ tử của môn phái ta có quy củ riêng, đi đứng nằm ngồi đều không được vội vàng mất bình tĩnh.”
Thất Xuyên lập tức đứng thẳng, lấy lại hơi thở rồi ngoan ngoãn đáp: “Đa tạ sư thúc tổ đã chỉ dạy.”
Tuy không phải lần đầu nghe thấy cách gọi này nhưng Phượng Loan vẫn khẽ giật mí mắt.
Trong ký ức của nàng, lúc bế quan không biết ngày tháng, nàng vẫn là tiểu sư muội nhỏ tuổi nhất trong sư môn.
Thế mà bây giờ bỗng chốc đã biến thành sư thúc tổ.
Thật quá bất ngờ.
Phượng Loan im lặng một lát rồi quyết định bỏ qua chuyện tuổi tác, chuyển sang hỏi: “Ngươi vừa nói ngươi nhìn trúng một viên ngọc châu đúng không, sao lại về tay không?”
Nhắc đến việc này, Thất Xuyên thở dài: “Một món linh khí hạ phẩm mà đòi tận ba mươi viên linh thạch, lần này ta chỉ mang theo có một trăm viên linh thạch, thật sự không nỡ vung tay.”
Phượng Loan hỏi: “Đắt lắm sao?”
Thất Xuyên bực bội đáp: “Rất đắt, chỗ khác chỉ bán mười viên linh thạch thôi.”
Phượng Loan khẽ gật đầu, không nói thêm, chỉ thầm nghĩ trong lòng: [Ta vẫn nghĩ linh thạch là thứ có thể vơ tay bốc một nắm lớn, không ngờ bây giờ lại trở nên hiếm có như vậy.]
Hệ thống tò mò: [Bộ trước kia không dùng linh thạch để trao đổi à?]
Phượng Loan đáp: [Trước kia không có chuyện mua bán, nhiều nhất là đổi vật lấy vật, thấy pháp khí nào ưng ý thì đổi được là đổi thôi.]
[Vậy nếu không đổi được thì sao?]
[Thì cứ lấy đi thôi, vốn dĩ vật quý hiếm là do kẻ có sức sở hữu mà.]
Hệ thống im lặng một lát: [Ý ngươi là, cướp?]
Phượng Loan bình thản nói: [Ngươi nói vậy cũng được.]
Hệ thống: [...]
Ôi, ký chủ của mình thật sự là người của danh môn chính phái sao?
Phượng Loan thấy Thất Xuyên vẫn tiếc nuối, bèn nói: “Không cần nghĩ đến chuyện mua đồ nữa, đồ quanh Lưu Quang Lâu này chẳng có món nào là rẻ đâu.”
Thất Xuyên ngạc nhiên: “Sư thúc tổ làm sao biết ạ?”
Phượng Loan khẽ ngẩng đầu, nhìn những chiếc đèn lưu ly giăng kín khắp trời rồi đáp: “Chỉ riêng việc thắp sáng bấy nhiêu đèn thôi đã tốn không biết bao nhiêu là linh thạch rồi, cho dù nhét hết số linh thạch trong túi ngươi vào cũng chưa chắc đã duy trì nổi nửa canh giờ.”
Thất Xuyên trợn tròn mắt, vội cất kỹ túi tiền, còn lấy tay che lại, sợ bị lấy đi để thắp đèn.