Bên ngoài Lưu Quang Lâu, phố xá lộng lẫy, tiếng ca múa rộn ràng, đèn lưu ly sáng rực cả một góc đêm trông chẳng khác gì ban ngày.
Xung quanh lầu là cảnh sắc được dựng nên bằng ảo ảnh, có thể nghe thấy tiếng nhạc văng vẳng và tiên thú nô đùa.
Trên phố toàn là tu sĩ của các môn phái khác nhau, cũng có những người không thuộc môn phái nào. Họ đa phần đều vội vã, bởi hôm nay là phiên chợ lớn mỗi tháng của Lưu Quang Lâu, và mọi món đồ quý hiếm gom góp trong cả tháng sẽ chỉ được bày bán trong một đêm. Nếu đến trễ, vừa không chọn được chỗ ngồi tốt, vừa để lỡ mất món đồ mà mình thích.
Vì thế, dáng vẻ thong thả của Phượng Loan trở nên đặc biệt nổi bật.
Nàng không hứng thú với Lưu Quang Lâu mà chỉ chú ý quan sát những tu sĩ khác. Một lúc sau, nàng nói: [Giới tu chân ngày nay linh khí mỏng manh thật, nhiều người như vậy mà chẳng có mấy ai đạt Kim Đan kỳ.]
Lời này nàng không nói ra miệng mà truyền âm cho phi kiếm bản mệnh của mình.
Thanh kiếm dài sau lưng khẽ rung, một giọng nói vang bên tai: [Ngươi nói vậy thì chắc giới tu chân trước kia có nhiều tu sĩ Kim Đan lắm à?]
Phượng Loan biết đó là kiếm linh của mình, nàng khẽ gật đầu: [Nguyên Anh chẳng hiếm, Kim Đan đâu đâu cũng thấy.]
Kiếm linh lại hỏi: [Cái “trước kia” mà ngươi nói là bao lâu về trước?]
Phượng Loan bấm tay tính rồi đáp: [Có lẽ là khoảng ngàn năm trước rồi, ta cũng không nhớ rõ nữa.]
Kiếm linh im lặng không hỏi nữa, nó tự lẩm bẩm: [Người ta tìm lần này rốt cuộc bao nhiêu tuổi thế, trời ơi.]
Chuyện kiếm linh tự lẩm bẩm một mình, Phượng Loan đã quen từ lâu. Từ khi nàng tỉnh lại, kiếm linh đã luôn ở bên. Ban đầu nàng thấy nó ồn ào, nhưng lâu dần cũng thấy quen.
Nghĩ vậy, nàng bỗng dừng bước.
Nàng nhớ lại trận chiến lớn giữa tiên và ma xảy ra từ ngàn năm trước, tuy giới tu chân giành chiến thắng nhưng hậu quả để lại vô cùng thê thảm. Không biết bao nhiêu người kỳ tài đã ngã xuống, Vân Thanh Tông của nàng cũng chịu tổn thất nặng nề. Những người còn sống chọn bế quan, nói là dưỡng thương nhưng ai cũng hiểu rằng, phần lớn họ sẽ không sống nổi đến ngày xuất quan.
Khi ấy Phượng Loan đã đạt tới đỉnh Kim Đan kỳ, chỉ còn một bước nữa là đạt tới Nguyên Anh. Nhưng trong trận đại chiến đó, nàng lại bị thương nặng, Kim Đan vỡ nát. Lúc đó nàng đã chấp nhận bế quan chờ chết.
Nào ngờ ngàn năm sau nàng lại tỉnh dậy, tu vi dường như đã khôi phục. Chỉ là trong đan điền đã không còn Kim Đan, cũng chẳng phải Nguyên Anh, mà là một thanh kiếm nhỏ, hình dáng giống hệt bản thu nhỏ của phi kiếm bản mệnh
Thanh kiếm ấy vẫn hấp thụ linh lực như Kim Đan, thậm chí tốc độ tu luyện còn nhanh hơn, nhưng việc Kim Đan biến thành kiếm thì nàng chưa nghe thấy bao giờ.