Chương 22: Hỏi: Vì sao phải trộm?

"Con rồng này rốt cuộc có thể hóa hình hay không?" Hám Trúc đón lấy hai cục giấy mà tôn chủ nhà mình ném tới, mở ra xác nhận lại lần nữa, quả thật là hai chữ "Trường" và "Ứng".

Chử U không mấy tự tin: "Chắc là có thể."

Nhưng rốt cuộc có thể hay không, còn phải xem con rồng này có thể sinh ra chút linh lực nào không đã.

Khổ nỗi con rồng này chỉ ăn mà không nhả, ăn nhiều linh khí như vậy, trên người vẫn không có nửa điểm linh lực nào. Đừng nói là linh lực, ngay cả long khí cũng chẳng tìm ra.

Hám Trúc rất lo lắng, "Tôn chủ, liệu đây có phải chỉ là một con rắn bình thường không? Chúng ta có ôm nhầm không vậy?"

"Không thể nào." Chử U nhéo miệng hắc long, nhìn trái nhìn phải, "Xà bình thường nào cần ăn linh khí."

Nghe cũng có lý, Hám Trúc nhất thời không phản bác được, đành phải nói: "Vậy có phải nên cho nó ăn nhiều một chút, ăn nhiều thì mới lớn nhanh được."

Chử U cảm thấy có lý, "Phải cho nó ăn nhiều một chút, con gái phải nuôi cho giàu có."

Hám Trúc vừa nghe lại ngây người, nàng nhìn thế nào cũng không ra con rồng này lại là một Long tộc công chúa, "Không biết tôn chủ nhìn ra đây là con gái bằng cách nào vậy?"

Chử U nhấc con rồng lên, tỉ mỉ đánh giá một phen, nhưng chẳng nhìn ra gì, dứt khoát nói: "Không nhìn ra, nhưng con gái tốt hơn, hiểu chuyện lại ngoan ngoãn, hợp ý ta."

Nói rồi, nàng liền nhớ tới tiểu nữ nhi Phượng tộc bị nàng cắt mặt vào ngày đại hôn, Trĩ Nhi khi đó, Cảnh Di cũng gọi là ngoan ngoãn.

Hám Trúc thầm nghĩ, ngài nói thế nào thì là thế ấy đi.

2 ngày sau, Lạc Thanh từ Vấn Tâm Nham đi ra, linh lực cũng khôi phục không ít, ít nhất có thể đi lại được.

Hà Hoa Yêu mặc một thân hồng y đi theo sau hắn, không cần nghĩ nhiều, ả chắc chắn muốn đòi lại bản thể của mình.

Cửa điện "phanh" một tiếng mở ra, đại yêu đang tựa trên giường nệm buông thõng tay, không dấu vết mà nhét con rồng vào túi thơm bên cạnh.

Túi thơm là Hám Trúc mua, bên trong may giới tử, cho nên bên trong có càn khôn, có thể chứa vô tận đồ vật. Hám Trúc nói trẻ con thế gian hay có móc treo, mang theo rất tiện, hắc long này tự nhiên không cần phải cõng, nhét vào túi thơm là được.

Tuy rằng túi thơm này thêu không đẹp lắm, nhưng Chử U nghĩ nghĩ, nhét tiểu hắc long vào túi thơm quả thật rất tiện, liền nhận lấy.

Miệng túi thơm không buộc chặt, Trường Ứng vừa bị nhét vào đã ngã vào giới tử, hồi lâu sau mới thò nửa thân trên ra khỏi giới tử.

Cái đầu nhỏ màu đen thò ra từ trong miệng túi, một đôi mắt ánh vàng rực rỡ, tựa như hạt châu lưu ly, ở giữa là con ngươi đen láy lạnh băng vô tình, khi nhìn người luôn mang theo ý tứ xem xét.

Trường Ứng vừa mới thò đầu ra thì đã bị Chử U ấn trở về.

Chử U nhìn hai người đang đứng trước sau ngoài cửa điện, giả vờ ngoài ý muốn nói: "Lạc Thanh."

Lạc Thanh này quả thật không giống ma, nói một là một, nói hai là hai, còn có một khuôn mặt thực sự cương nghị, thần sắc thường nghiêm túc đứng đắn, không biết nói đùa, cũng chẳng biết pha trò. Mấy trăm năm trôi qua, vẫn như vị đại tướng quân rong ruổi sa trường thuở nào. Người như vậy sẽ không dễ dàng cúi đầu.

Khi cửa mở, Lạc Thanh lộ ra một tia ngoài ý muốn, đến khi thấy Hám Trúc khom người thì mới mím môi bước vào cánh cửa sơn hồng.

Hồng Cừ đi theo sau hắn thấy vậy liền chạy nhanh lên vài bước, lại bị cánh cửa điện đột ngột đóng sầm lại, ngăn ở bên ngoài.

Cửa điện đóng lại bất ngờ, ả còn chưa kịp thấy bản thể của mình.

Trong đại điện, thấy Lạc nhị chủ khôi phục không tệ, Chử U hỏi: "Pháp Tinh thế nào rồi?"

"Nhờ đại nhân ra tay, Pháp Tinh đã khôi phục như lúc ban đầu." Lạc Thanh khẽ cụp mắt, không dám nhìn Thần Duệ nhập ma đang nằm trên giường nệm.

Không phải không muốn, mà là không dám.

Nàng ta hao phí không ít linh lực và tu vi cũng không muốn Pháp Tinh bị tổn hại dù chỉ một chút, thế mà Thần Duệ nhập ma kia chỉ cần giơ tay, đã khiến các vết rạn biến mất hoàn toàn.

Tu vi như vậy thật đáng sợ, thảo nào Hà Hoa Yêu dám nói linh lực của Thần Duệ nhập ma này không xong.

Không phải không xong, e là giấu dốt thì có.

Chử U hơi nghiêng đầu, cân nhắc ánh mắt u ám của Lạc Thanh, "Nếu Pháp Tinh đã khôi phục như cũ, ngươi còn đến đây làm gì?"

Nghe cứ như đang đuổi người.

Nhưng Lạc Thanh vẫn không rời đi, như thể đang khuyên nhủ bản thân nhẫn nại thêm một lát, hồi lâu sau mới đột nhiên mở miệng: "Cầu xin đại nhân tiếp tục tranh thế gian."

Chử U mân mê chiếc túi thơm bên hông, rõ ràng là Hắc Long đang củng bên trong.

Nàng ta sắc mặt không đổi, giơ tay che chiếc túi thơm thêu ngô đồng lại, chậm rãi nói: "Đây là giá khác."

Rốt cuộc, trước đó đã nói, bảo nàng ta xuống thế gian một chuyến, phải dùng linh thạch để đổi. Hơn nữa, nửa bên linh thạch nàng ta mang về kia, vốn là thứ dùng để phục hồi Pháp Tinh.

Lạc Thanh dường như không ngờ Thần Duệ nhập ma này lại vô sỉ đến cực điểm, so với ma còn giống ma hơn, nhưng hắn ta có đường cò kè mặc cả sao, đương nhiên là không.

Hiện giờ Trấn Ma Tháp sắp thành, nếu ma chủ không tỉnh lại, hết thảy sẽ không còn đường quay lại.

Lạc Thanh rất không cam tâm, nhưng vẫn lấy linh thạch từ giới tử ra, từng rương từng rương đầy ắp, toàn là linh thạch.

Những chiếc rương gỗ hoàng kim mở rộng, linh thạch lớn nhỏ không đều chất đống, tỷ lệ đều không tệ, lại còn được cắt gọt bằng phẳng, không giống như đào thô đẽo vụng về.

Dù là Ma, Hám Trúc tu hành ở thế gian cũng chưa từng thấy linh thạch có tỷ lệ tốt như vậy, vừa nhìn đã biết không phải thứ người thường có thể lấy được.

Chử U che túi thơm, hơi cúi người về phía trước, nhìn rõ linh thạch trong rương gỗ.

Trước kia nàng đã thấy cổ quái, đám ma tu này hành sự vốn không cần linh thạch, lại lén lút dọn linh thạch trong đại điện của nàng ra ngoài, không biết dùng vào việc gì.

Hiện giờ càng thấy kỳ lạ, đường đường là nhị chủ Ma Khư, đáng gì phải tích trữ nhiều linh thạch như vậy, định lấy về làm của gia truyền hay sao?

"Những linh thạch này, đều dâng cho đại nhân." Lạc Thanh thần sắc nghiêm túc, trong mắt ẩn ẩn có chút không cam lòng.

Chử U vung tay lên, từng rương linh thạch "bá" một tiếng lướt trên mặt đất, "đông" một tiếng đυ.ng vào đống Yêu Binh Ma Khí chất ở một góc đại điện.

Góc đó đồ đạc lộn xộn, như một góc đồ bỏ đi.

Sắc mặt Lạc Thanh biến đổi, như có chút tức giận, nhưng lại không thể trút ra.

Lòng bàn tay mềm mại của Chử U bị củng một chút, hẳn là con rồng dùng đầu cọ.

Hóa ra còn biết làm nũng, Chử U thầm nghĩ, xem ra cũng không quá ngốc, tuy rằng mang bộ mặt lạnh lùng, nhưng vẫn biết cách làm người ta mềm lòng.

Nhưng nàng không muốn móc con rồng ra trước mặt Lạc nhị chủ này, đành phải gập ngón tay, cách lớp vải cẩm của túi thơm cọ cọ cái đầu đang củng kia.

"Đại nhân, linh thạch đã dâng lên." Lạc Thanh lại xụ mặt nói, ý tứ trong lời nói là, đồ đã nhận rồi, nên đáp ứng đi thôi.

Chử U lại nói: "Vậy làm phiền nhị chủ đi trước một bước."

Lạc Thanh khẽ liếc mắt, nhìn về phía Nhập Ma Thần Duệ đầu bạc tóc đen kia, hỏi: "Đại nhân đổi ý rồi sao?"

"Ta còn có thể thất tín sao?" Chử U đáp một cách thản nhiên.

Thấy Lạc Thanh không tin, nàng đành rút một sợi thần thức, vầng sáng trắng ngần bay về phía vị tướng quân mặt lạnh kia, phủ lêи đỉиɦ đầu hắn, tựa như vô cớ mọc thêm một nhúm tóc bạc.

"Như vậy, sau khi ngươi hạ phàm gian, ta sẽ tìm được ngươi." Ngón tay Chử U ấn trên túi thơm hơi nhói, như bị gai đâm xuyên lớp gấm vóc.

Nàng vừa nhíu mày, vội nói: "Hay là còn muốn ta tiễn ngươi một đoạn đường?"

Tính tình này thật sự là thay đổi nhanh chóng, Lạc Thanh tuy biết nàng thất thường, vẫn có chút sửng sốt, đành phải ra khỏi điện.

Khi cánh cửa vừa khép lại, thần sắc Chử U mới dịu đi đôi chút, nàng lấy chiếc túi thơm long từ ra.

Hám Trúc đứng bên cạnh kinh hồn bạt vía nhìn, chỉ thấy tôn chủ nhà mình dùng hai ngón tay nhéo đuôi rồng, con hắc long như sợi dây thừng, đầu rũ xuống đất.

Thật sự là...

Không chút tôn trọng dáng vẻ Thần Duệ.

Chử U ghét nhất loại người trước mặt một kiểu, sau lưng một kiểu. Vừa rồi con rồng này còn ngoan ngoãn cọ vào lòng bàn tay nàng làm nũng, chớp mắt đã cắn người, đúng là đồ súc sinh nuôi không thân.

Nàng nhéo đuôi Trường Ứng, bị đôi mắt vàng kia nhìn chằm chằm, nhất thời càng khó chịu.

Con rồng này chẳng những không biết sai, lại còn dám trừng nàng.

"Nếu còn lần sau, ta sẽ hầm ngươi." Chử U buông tay, tùy tiện ném con rồng lên nệm giường.

Trường Ứng tựa hồ rất sợ bị hầm, ngoan ngoãn bò đến bên cạnh nàng cuộn tròn lại.

Hám Trúc hỏi: "Tôn chủ muốn đi thế gian sao?"

Lúc này Chử U mới nhớ ra chuyện quan trọng này, "Không sai, sau khi ta rời khỏi Ma giới, ngươi mau chóng đến Thượng Hi Thành, tìm Vô Bất Tri."

Trường Ứng dường như hiểu ra điều gì, lại không chớp mắt nhìn nàng.

Chử U khẽ cười một tiếng, "Ngươi thứ này, chẳng lẽ thật sự biết Thượng Hi Thành là nơi nào?"

Hám Trúc vội nói: "Nhưng tôn chủ, Thần Duệ này vừa mới giáng thế, sao có thể biết Thượng Hi Thành là nơi nào." Nàng ngập ngừng một chút, lại nói: "Tôn chủ còn nhớ rõ con rồng này có tên..."

Chử U nghe vậy giật mình, nàng thật sự đã quên mình đặt tên cho con rồng này, cũng không thể nói là nàng đặt, là con rồng tự mình rút thăm được.

Nàng thần sắc không đổi gật đầu, nhấc con rồng toàn thân vảy đen lên, kéo vạt váy lụa trên mặt đất, "Được rồi, ta đi nhân gian xem xem, ma chủ một hồn rốt cuộc có thật sự chuyển thế làm người hay không."

Hám Trúc vội vàng đáp lời.

"Làm người sao sướиɠ bằng làm ma chứ." Chử U cười nhạt, thân ảnh như sương xám chợt tan đi.

Trong đại điện tức khắc chỉ còn lại một mình Hám Trúc, Hám Trúc lắc mình biến hóa, váy lục bị nhuộm đen, mà mái tóc đen cũng đột nhiên biến thành màu trắng.

Nhìn khuôn mặt, nàng và Chử U giống nhau như đúc, chỉ là thần sắc cử chỉ có chút khác biệt.

Khắc gỗ trong tay Hám Trúc đột nhiên nóng lên, nàng suýt chút nữa ném khắc gỗ ra ngoài, sau đó, nàng ngửi thấy hơi thở của tôn chủ nhà mình trên khắc gỗ.

Thế gian đại tuyết, gió bắc thổi mạnh, trên mái hiên treo đầy một mảng trắng xóa nặng trĩu.

Trời âm u, người đi đường bung dù vội vã đi qua, vành dù vừa nhấc, chợt thấy một bóng đen đến thảm hại, nhìn nàng quần áo đơn bạc, mái tóc đen rối bù, tựa như sắp bị gió thổi bay.

Nhưng chẳng ai dừng lại, giữa đám dân chạy nạn áo quần đơn bạc như vậy cũng không hiếm thấy, nên họ bưng bát cháo còn ấm, che chắn bánh nướng rồi vội vã rời đi.

Một thân ảnh đứng giữa phong tuyết, chiếc đai lưng màu đỏ thắm buộc trên eo thon gầy rực rỡ như đóa mai bị tuyết vùi dập hơn nửa. Vạt áo khoác sương mù tung bay trong gió, cổ tay áo rộng thùng thình để lộ chiếc vòng tay cổ xưa bằng ngọc thạch đen kịt trên cổ tay trắng nõn.

Đột nhiên, một người từ trong lều gỗ cháy đen chạy ra, ánh mắt nóng rực như lửa, hai tay vừa nhấc liền chộp lấy chiếc vòng tay kia.

Không ngờ, vòng tay lại là vật sống, vừa động đậy, một đôi đồng tử dựng đứng màu vàng kim đột ngột mở ra, cái miệng đỏ tươi há ngoác, cắn phập vào tay người nọ.

Người đàn ông mặt đầy tro đen kêu lớn, buông tay, chân trượt ngã nhào xuống tuyết.

Hắn nằm ngửa trên mặt đất, vội vàng mυ"ŧ vết thương trên tay, còn nhổ cả nước miếng lẫn máu ra.

Ngẩng đầu lên, hắn đột ngột bắt gặp một gương mặt tuyệt lệ như tiên, trong khoảnh khắc, hắn ngỡ mình đang lạc giữa mây.

Chử U cúi đầu nhìn hắn, vuốt ve con hoàn long trên cổ tay, nói: “Tưởng trộm bảo bối của ta ư?”