Chương 4: Hỏi: Vì sao lại trộm? (1)

Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên, mang theo ý châm chọc.

Kẻ áo xám bị lôi vào trong cửa đột nhiên biến đổi hình dạng. Những nếp nhăn trên gương mặt và chòm râu dài biến mất hoàn toàn, hóa thành một nữ yêu khoác bộ y phục màu lục đậm.

Vốn giỏi ăn nói, nay nữ yêu lại không dám thốt nửa lời trước mặt tôn chủ, đôi mắt ngoan ngoãn rũ xuống, chẳng dám ngẩng đầu. Nàng cúi gằm, lén liếc về phía vạt áo trước mặt, đập vào mắt là đôi hài thêu đen.

Trên mũi giày, lộ ra một đoạn mắt cá chân trắng như tuyết, mảnh mai đến độ thoáng hiện. Nhìn lên trên, có thể thấy cẳng chân thon gọn, ngay cả phần đùi cũng chi chít ma văn như dây leo quấn quanh.

Kẻ nào mang ma khí càng đậm, ma văn trên thân càng nhiều. Vị này e là quả thực có thể sánh ngang với Ma Chủ, tu vi không tầm thường.

Hám Trúc không dám hé môi. Dẫu thường ngày nhanh nhảu mồm mép, nhưng giờ trước tôn chủ, nàng như bị nhổ sạch gai góc, ngoan ngoãn tựa chú chim cúp cánh, trong mắt không còn một tia kiêu ngạo hay đắc ý.

Vị tôn chủ của nàng, chính là kẻ mà thiên hạ đồn thổi "nhập ma", cũng là Phượng tộc Thần Duệ tuyệt sắc từng được bao người truyền tụng.

Giới tiên vốn không dùng họ, nhập ma cũng vậy, nên cái tên "Chử U" kia từ lâu ít ai nhắc đến.

Hám Trúc khẽ ngước mắt nhìn, ánh mắt lướt từ cổ chân trắng ngần lên tới thắt lưng của đối phương. Dải lưng đỏ thẫm trên nền váy đen tạo nên sự tương phản nổi bật.

Vị Thần Duệ nhập ma xoay người, thong dong bước đi. Tà áo thêu hoa tinh xảo cùng váy lụa đen buông dài, nhẹ nhàng phất phơ theo bước chân.

"Tôn chủ vì sao không trực tiếp gϊếŧ Phượng Nhị, lại đến nơi này?" Hám Trúc ngập ngừng hỏi.

"Nhìn bên kia."

Chử U chỉ về một góc, ống tay áo tụt lên để lộ những đường ma văn đen sẫm trên cánh tay: "Gϊếŧ ả ư? Sao để ả chết nhẹ nhàng được."

Hám Trúc nhìn theo, thấy trên mâm bạch ngọc có cột đá chạm rồng uốn lượn. Ánh sáng xanh lam tỏa ra từ đó- hẳn là long khí. Mấy dây đằng băng quấn quanh thân cột như tấm lưới thưa.

Nàng rón rén tiến lại gần, nhưng càng đến gần, da thịt càng đau như bị dao băng cứa, dù chẳng thấy vết thương nào.

Bỗng nhiên, luồng long khí quanh mâm ngưng tụ thành đầu rồng, há miệng như muốn vồ tới.

Hám Trúc giật thót, lảo đảo lùi lại, suýt ngã. Định thần nhìn kỹ, thấy tôn chủ vẫn đứng vững vàng, còn cái đầu rồng đã tan biến.

"Chỉ thế mà đòi dọa người, nhưng cũng thú vị." Chử U khẽ phẩy tay, khoanh tay sau lưng rồi hỏi: "Thấy rõ chưa?"

"Thuộc hạ đã thấy, long khí quả thật đáng sợ." Hám Trúc vẫn chưa hết bàng hoàng.

Chử U liếc nhìn như thể đang nhìn kẻ ngốc: "Ta bảo ngươi xem món đồ trên đỉnh cột kia kìa."

Lúc này Hám Trúc mới chú ý nhìn kỹ cây cột, nhận ra trên đỉnh đặt một... quả trứng.

Đúng vậy, một quả trứng với vỏ khắc đầy cổ văn rực rỡ, tựa một tác phẩm nghệ thuật tinh xảo. Quả trứng to đến nỗi phải dùng cả hai tay mới ôm xuể, có lẽ bên trong đang ấp một bào thai.

Trứng thường thì đâu cũng giống nhau, nhưng trứng rồng có khắc ám văn thế này quả là hiếm có.

"Ban đầu ta đến đây định phá đám, không để bọn Long - Phượng được toại nguyện. Ta không muốn chúng được vui vẻ." Chử U từ tốn nói.

Nàng quay sang nhìn Hám Trúc, khóe môi khẽ cong lên trong nụ cười khó đoán.

Thoáng thấy nụ cười ấy, Hám Trúc lại ngẩn ngơ dù đã được chứng kiến không biết bao lần.

Đuôi mắt Chử U hơi nhếch, điểm xăm hai chấm phượng văn đen. Đôi mắt không dài hẹp như những người Phượng tộc khác, chỉ hơi nhọn ở đuôi mắt rũ xuống, thoáng nét ngây thơ vô hại.

Dưới ánh mắt tà mị ấy, Hám Trúc nghe tôn chủ nói tiếp: "Nhưng có gì đó vô hình lôi kéo ta tới đây. Ta cứ ngỡ là duyên nợ từ thuở ở Thượng giới còn sót lại, nào ngờ... lại vì một quả trứng?"

"Tôn chủ định lấy trứng này sao?" Nàng lo lắng hỏi.

Chử U mỉm cười hiền hòa, chẳng giống chút nào với vẻ kiêu ngạo thường thấy của tiên nhân với ma tộc: "Trứng quý thế này, dĩ nhiên phải mang đi."

Hám Trúc hoảng hốt: "Đây là trứng của Long tộc, nếu đem về Ma Vực, e sẽ gây họa lớn."

Tôn chủ dường như chẳng bận tâm, đưa bàn tay trắng muốt về phía mâm ngọc đang tỏa long khí lạnh buốt.

"Xem ra không ổn rồi, trăm năm không gặp, gan ngươi nhỏ đi nhiều." Chử U nhạt giọng nói.

Hám Trúc khựng lại, cuối cùng không dám can ngăn nữa. Mạng của nàng vốn do tôn chủ ban cho. Nếu không được tôn chủ cứu khỏi nanh vuốt yêu thú, có lẽ nàng chưa kịp hóa hình đã chết. Huống chi tư chất nàng kém cỏi, ngay cả pháp thuật cũng do một tay tôn chủ truyền dạy.