Giữa trận tuyết lớn, chim quạ lạnh lẽo "a a" kêu mấy tiếng.
Cuồng phong quét ngang, làm lộ ra nơi tuyết phủ một số cột gỗ gãy cùng tàn tích phòng ốc, toàn bộ đều bị ướt sũng, cháy đen, hiển nhiên đã trải qua hỏa hoạn.
Phía xa xa, có kẻ một tay che bánh nướng rồi đi vội, chợt ngoái lại nhìn thoáng qua, song chẳng ai dừng bước, cũng không ai muốn bận tâm chuyện này.
Người đàn ông trượt chân ngã dưới đất ngây dại nhìn giai nhân áo đen với dung mạo diễm lệ, thật lâu vẫn chưa hoàn hồn. Hắn chỉ kịp thấy trên cổ tay nàng kia là con hắc xà có đôi mắt vàng dựng đứng, liền kinh hãi run lên. Rồi hắn liếʍ liếʍ vết thương trên tay, nghiêng đầu phun ra một ngụm máu, sợ trong vết cắn có độc.
So với đám dân chạy nạn y phục rách rưới quanh đây, y phục của Chử U còn mỏng lạnh hơn nhiều. Ấy thế mà nàng chẳng chút run rẩy, chỉ thản nhiên vuốt lớp hắc lân trên con long trong tay, khom mình trầm ngâm ngó gã đang ngã lăn giữa nền tuyết.
Tên kia thấy sắc da nàng lộ ra ở gương mặt, trên cổ, cổ tay và cả mắt cá chân đều trắng hơn cả tuyết, tựa như gặp phải sơn tinh quỷ quái. Hắn cuống quýt bò dậy toan chạy trốn, nhưng mới lóp ngóp đứng dậy đã lại trượt chân, miệng há to, thở hồng hộc, phả ra làn khói trắng mịt mù.
Mặt tuyết bị giày xéo rào rạt, âm thanh bước chân rõ mồn một, chậm mà không vội.
Gã đàn ông ngoái nhìn, liền thấy đôi giày đen thêu hoa nọ.
Đang định kêu to, bất chợt một bàn tay trắng muốt từ phía sau ấn xuống vai hắn. Năm ngón tay trắng như ngọc, móng được tỉa gọn thành hình vòng cung, vô cùng xinh đẹp.
Cả người hắn cứng đờ, chẳng dám cựa quậy.
Bàn tay nọ chần chừ chốc lát, như muốn đặt xuống vai y nhưng dường như cũng ngại ngần. Mãi một lúc sau, ngón tay mới khẽ chạm vào vai hắn, rồi ngay lập tức rụt về. Dù chỉ qua lớp áo cũ, hắn vẫn cảm thấy nhiệt lượng tỏa ra từ đầu ngón tay nàng.
Không phải quỷ, bởi bàn tay đó trông tuy trắng tinh hơn tuyết mà lại nóng bỏng như lửa.
Chử U đưa mắt nhìn khắp chung quanh, chỉ thấy nơi này hoang vu đến lạ. Nàng cũng không biết tuyết đã rơi bao lâu, khiến những bức tường đổ nát bị chôn vùi quá nửa. Tứ bề chẳng có công trình che mưa chắn gió nào, ngoài mấy căn lều cũ nát.
Nàng đã gieo một sợi thần thức trên người Lạc Thanh, xác thực kẻ ấy đang ở vùng này. Thần thức của nàng không thể sai. Nhưng ban đầu, chẳng phải Lạc Thanh tìm hồn chuyển thế của Ma Chủ ư? Cớ chi lại đến nơi hoang tàn này, hay là hồn chuyển thế ấy tội nghiệp sâu dày, phải chịu khổ ở đây chăng?
Chử U dĩ nhiên chẳng xót xa, nàng còn chưa từng diện kiến Ma Chủ ấy. Chỉ nghe người khác kể sơ qua vài việc liên quan y.
Gã đàn ông bị luồng khí nóng lẫn giá lạnh luân phiên, bả vai tê dại, đợi năm ngón tay rời đi, hắn lập tức quay đầu lại. Vừa vặn, y thoáng thấy bên dưới ống tay áo Chử U lộ ra những hoa văn ma mị màu đen.
Trông hệt như dấu ấn, song lại khác dấu ấn ở chỗ nó như mọc ra tự thân thể. Hơn nữa, còn tuyệt đẹp lạ thường.
Tại chốn này, chỉ có nô ɭệ trên người mới bị khắc dấu ấn, tương tự đánh dấu gia súc, để ai cũng biết họ thuộc về kẻ khác.
Chử U rụt tay về. Ban nãy, nàng vốn chẳng định chạm vào hắn. Chẳng qua kẻ này sắp chạy, mà nàng thì không thể ở trước mắt phàm nhân công khai giở pháp lực chặn người. Đến khi chộp nhẹ vai y, Chử U mới sực nhớ, bản thân là ma, nắm giữ sức mạnh tối thượng, còn quản gì thiên quy cấm kỵ?
Gã đàn ông cứ run lẩy bẩy, chẳng rõ do sợ hay do lạnh, liến thoắng: "Ta... ta không cướp bảo bối của ngươi nữa!"
Chử U đứng thẳng dậy. Ở cổ tay nàng, con hắc long khẽ giật mình, men theo cánh tay mà bò lên. Cái đuôi của nó đúng chỗ cổ tay, cọ cọ khiến nàng ngưa ngứa.
Nàng lập tức toan túm Trường Ứng nhét lại vào túi thơm. Song chẳng ngờ con long này dường như có chút sức mạnh, cứ uốn tránh khiến nàng một lúc chưa chộp được.
Thấy thế, gã đàn ông rách rưới kia liền lồm cồm bò dậy định bỏ chạy. Vừa đứng lên thì lại ngã nhào trên tuyết.
Lần này, dường như bị thứ gì đó tóm chân kéo ngã.
Y vội ngoái lại, chợt thấy một trảo quỷ bám chặt nơi cổ chân mình, nhưng trong nháy mắt quỷ trảo liền hóa thành khói xám biến mất.
"Quỷ a "
Chử U vội đặt ngón trỏ lên môi, cười nhạt: "Khẽ chứ, nếu để người khác trông thấy ta không có bóng, ta liền ăn ngươi."
Gã kia sợ đến co rút đồng tử, tròng mắt nhìn quanh, rốt cuộc thấy, dưới chân người áo đen nọ quả nhiên không có cái bóng nào.
Chử U đã dùng bí thuật ẩn đi cái bóng, gã không thể không hoảng hồn.
Hắn há miệng, gương mặt biến dạng vì sợ hãi, thế nhưng cổ họng nghẹn lại, chẳng thốt nổi thành lời.
"Ngươi sờ mó bảo bối của ta, tất phải trả nợ." Chử U chầm chậm cất giọng.
Diện mạo nàng kiều lệ nhưng không hề tục, tưởng chừng chẳng nhiễm chút hơi thở hồng trần nào. Nếu không cất lời, thì giống hệt một tiên tử trên mây.
Tên đàn ông điên cuồng gào trong lòng "Ta sai rồi, sai rồi, không nên chạm bảo bối của ngươi," nhưng miệng không cất nổi dù chỉ một tiếng.
Gã đoán quỷ mị này ắt hẳn đến lấy mạng mình, nhưng Chử U chỉ khẽ nhếch cánh môi hồng: "Nơi này có tu sĩ nào hay không?"
Yết hầu gã liền nới lỏng, hắn vội đáp: "Mấy hôm nay quả có mấy người lương thiện đến bố thí. Họ vận bạch y, nghe nói còn biết tiên pháp, chắc hẳn người trong Tiên môn!"
"Tiên pháp, Tiên môn?" Chử U như nghe được chuyện buồn cười, khóe miệng cong lên, dáng dấp chẳng có ý tốt. Thảo nào bọn dân chạy nạn khi nãy kẻ thì ôm cháo nóng, kẻ thì nhai bánh nướng, hóa ra là được bố thí.
Nghĩ đến Lạc Thanh ở Ma Khư thường vụиɠ ŧяộʍ thu gom linh thạch, chắc hẳn có chút liên quan đến nhóm tu sĩ nhân gian này.
"Nói, những kẻ kia phát cháo ở đâu?" Chử U hỏi tiếp.
Người kia lập tức chỉ về một hướng: "Ngay đằng kia!"
Chử U liếc hắn một cái, cất bước sang hướng đó. Đồng thời, nàng tóm lấy con hắc long đang vươn lên khuỷu tay mà ném xuống thấp.
Con long đen trông hệt sợi dây, bị quăng một vòng suýt tuột xuống đất. May thay cái đuôi của nó vẫn cuốn chặt vào tay áo, bám cứng ngắc.
Xem chừng con long này quả nhiên khỏe hơn trước, cuộn chặt hơn, răng nanh dường như cũng chắc khỏe.
Đợi nàng đi xa, gã đàn ông rách rưới run sợ bò dậy. Y len lén nhìn về hướng Chử U rời đi.
Tuy trời âm u, vẫn lờ mờ thấy một cái bóng lờ nhạt, di chuyển chậm rãi theo bước chân nàng.
Gã như thấy ma, chẳng dám ngoái lại, chỉ cắm đầu mà chạy.
Phía trước, bên ngoài một căn lều tồi tàn quả có người đang phát cháo. Vài tu sĩ trẻ tuổi vận bạch y, tu vi xem chừng không thấp, đang múc cháo nóng phân phát cho những kẻ cầm bát mẻ.
Mấy tu sĩ ấy hầu hết đã kết Kim Đan, có thể coi là tuổi trẻ tài năng.
Chử U dừng lại bên một gốc tùng xa xa, chẳng tốn chút công sức cũng nghe được họ trò chuyện:
"Sư tôn cớ gì bắt ta chờ đến đây phát cháo? Thần Hóa Sơn sắp khai mở, lẽ ra phải dành thì giờ tu hành, đến đây phát cháo có lợi ích chi?"
"Ngươi không rõ đấy thôi. Lần này Thần Hóa Sơn khai mở sớm hơn thường lệ, chẳng những cho đệ tử Kim Đan trở lên, mà ngay cả Luyện Khí kỳ cũng được phép tiến vào. Nhưng sư thúc nói, phúc duyên sâu dày mới được đi."
"Sư thúc bảo ư? Thần Hóa Sơn nọ tuy có vô số bảo vật, song yêu thú hoành hành, lại nghe đồn trong núi còn có ma. Luyện Khí kỳ bước vào chẳng phải chết chắc sao?"
"Chuyện này ai mà biết. Tóm lại, trước cứ phát cháo, phúc duyên dày ắt có cơ duyên tiến vào Thần Hóa Sơn."
Kẻ bị hỏi khẽ gật gù, vẻ mặt miễn cưỡng không cam.
Đám phàm nhân xung quanh không nghe được tiếng họ, chỉ biết ôm bát, rối rít cảm tạ, rồi lội tuyết lẫn vào xa mờ.
Chử U khẽ vuốt con hắc long lạnh như băng trên cổ tay, thầm tính toán. Nàng cảm thấy có điều không ổn. Từ trước tới giờ chưa nghe Thần Hóa Sơn sẽ khai mở sớm, thông thường phải trăm năm mới đến kỳ. Giờ lại mở trước thời hạn, trông như ai đó gấp gáp, không chờ đợi nổi.
Ma Chủ còn một hồn đang chuyển thế. Với Ma Vực mà nói, đó là một đại hỷ sự. Dù sao hồn ấy không bước qua luân hồi môn của Thiên giới, khi đầu thai xuống thế, ở đâu, lúc nào, hoàn toàn tùy duyên.
Khi tam hồn bị tách rời, chỉ có một hồn ở lại trong Pháp Tinh, hai hồn còn lại bặt vô âm tín. Chỉ đợi hai hồn kia chuyển thế trở về, tái kết nhân quả, khi ấy người trong Ma Vực mới có thể lần ra tung tích.
Chử U quả thực mong Ma Chủ sống lại, để nàng đến đó cầu một thứ.
Nàng nâng cổ tay, trên đó hắc long hé mắt vàng rực, hoàn toàn vô cảm.
Chử U chìa ngón trỏ khẽ chạm lên trán Trường Ứng, tựa đùa vui với cún con: "Lạc Thanh tìm ra nơi Ma Chủ giáng sinh, lẽ Thiên giới ắt cũng biết. Lần này Thần Hóa Sơn mở cửa chắc chắn là để dẫn dụ ma tộc tìm đến. Xem chừng không đơn giản."
Trường Ứng không hề cất tiếng, vẫn nhìn chằm chằm nàng.
"Đồ khờ." Chử U lại khẽ gõ đầu nó.
Vừa dứt lời, tay nàng bị cắn nhẹ một cái. Lực cắn không mạnh, giống kiểu trẻ con gặm nhấm.
Chử U thở dài, nghĩ con long quả nhiên nuôi không thân, máu lạnh vô tình. Nàng mỉa: "Bảo ngươi khờ, ngươi không vui sao? Chẳng lẽ ngươi hiểu lời ta, cố ý không chịu hóa hình?"
Trường Ứng nhắm mắt, cuộn chặt vào cổ tay nàng, bất động.
"Lắc đuôi cho ta xem thử." Chử U lại bảo.
Cái đuôi hắc long liền rũ xuống, rung nhẹ đôi chút.
Chử U nheo mắt, nghĩ thầm con rồng này cuối cùng cũng biết nghe lời.