Chương 2: Hỏi: Thế nào là ma (2)

Lão tiên nhân áo xám hạ giọng, ngậm ngùi thở dài:

"Nói đến tuyệt sắc giai nhân, không thể không nhắc tới vị bên Ma giới kia. Thuở đầu gặp nàng, lão chỉ thấy mái tóc trắng như dòng suối bạc, môi mỏng tựa băng sương, tưởng chừng là kẻ vô tình. Nào ngờ nàng liếc nhìn lão một cái, khẽ mỉm cười, khiến lão bồi hồi xao xuyến, đến nay vẫn chưa quên. So với nàng, vị tiểu thư Phượng tộc này quả là kém xa."

Chỉ tiếc chuyện vị kia nhập ma đã xảy ra từ trăm năm trước, chư tiên mới đắc đạo sau này, nào mấy ai từng thấy một tuyệt thế giai nhân tóc bạc như suối ấy.

Kiệu hoa dừng lại vững vàng, tiểu thư Phượng tộc trong trang phục hỉ phục nhẹ vén tấm rèm châu. Thị nữ hai bên vội đỡ nàng bước xuống, khoác lên tay nàng tấm lụa đỏ thắm để nàng nhẹ bước trên thảm hương la rực rỡ, tiến vào Bạch Ngọc Long Cung.

Phía xa, Long Thái tử Mang Phong đứng khoanh tay, phong thái ung dung, tướng mạo anh tuấn, lặng lẽ chờ tân nương.

Vị tiên nhân áo xám lại tiếp tục:

"Thực ra, nếu vị kia không nhập ma, vốn dĩ môn đăng hộ đối, thì Long Thái tử Mang Phong này còn kém xa một bậc."

"Thái tử Long tộc đâu phải để ngươi bàn tán bừa bãi. Nghe ngươi nói, hình như đã ngả theo Ma đạo rồi. Nếu ma nữ kia vẫy gọi, chắc ngươi cũng theo về Ma giới?" Một tiên nhân bên cạnh tức giận đỏ mặt.

Tiên nhân áo xám khẽ cười, chắp tay sau lưng, tỏ vẻ thờ ơ.

Vừa dứt tiếng cười, một cơn lốc đen như mực bỗng cuộn lên ngoài pháp trận Long Cung, cuốn theo những mảnh san hô, nghiền nát tôm cá thành màn sương máu.

Cơn lốc ập đến bất ngờ, chư tiên không kịp phòng bị, chỉ thấy một sức ép vô hình đè xuống, trong chớp mắt như bị rút sạch sức lực, không thể vận dụng linh lực.

Tiếng xôn xao kinh hãi vang lên:

"Ma tộc! Ma tộc đến xâm phạm!"

"Long - Phượng kết duyên, mà ma tộc cũng dám quấy phá Long Cung?"

"Thật là muốn tìm cái chết!"

Long Thái tử Mang Phong biến sắc, định bước lên nghênh địch nhưng bị Long Vương giữ lại.

Tân nương chợt giật phăng khăn voan đỏ, để lộ gương mặt thanh tú dễ mến.

Tuy xinh đẹp, nhưng chưa thể gọi là tuyệt sắc, so với các tiên tử khác cũng chỉ tầm thường.

Nàng nhíu mày, ánh mắt né tránh, lùi dần sau lưng thị nữ.

Binh lính Ma tộc chưa thấy bóng dáng, một luồng ma khí từ cơn lốc bỗng cô đọng lại, phá vỡ pháp trận trong chớp mắt.

Ma khí ấy tựa mảng khói xám mờ, nhìn kỹ thì lại như một bàn tay thon dài, lướt sát qua bên má tiểu nữ nhi bên Phượng tộc.