Chương 14: Hỏi: Ai cầu cho ai? (1)

Trường Minh treo những chiếc đèn hoa đăng trên đường, từng chùm hỏa châm rung lên keng keng.

Xung quanh tĩnh lặng đến đáng sợ, đám Tiểu Ma đang di chuyển dường như bị đóng băng, đứng im tại chỗ, đến cả cổ cũng không dám ngoẹo, ngay cả tiếng xì xào bàn tán cũng không nghe thấy.

Chử U ôm bảo bối của mình, vuốt ve không ngừng, chờ đợi Lạc Thanh biến sắc.

Thế nhưng Lạc Thanh vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, dù đã thành Hạn Bạt rồi nhập ma, nàng vẫn như một vị đại tướng quân chấp chưởng sinh sát, sắc mặt lạnh lùng đáng sợ.

Lạc Thanh thần sắc không đổi, nhưng Hà Hoa Yêu đi theo phía sau nàng lại rụt cả vai cổ, đôi mắt đẹp trợn to, toàn thân run rẩy.

Hồng Cừ sao có thể không sợ? Cả người nàng nhẹ bẫng, cảm giác như bản thể bị người ta túm ra khỏi nước, rễ cây và phiến lá bị va đập liên hồi, đau đớn như bị ai đó đánh cho một trận.

Hắc Thủy Đàm đâu phải ai cũng vào được, tu vi của nàng ở Ma giới không tính là thấp. Hơn nữa, sau khi vào nước, bản thể của nàng có thể hòa hợp làm một với hồ nước, khó mà bị phát hiện. Lúc này lại có kẻ bắt được bản thể của nàng từ đáy hồ sâu, e rằng chỉ có vị này và thị nữ khổng tước yêu kia.

Hồng Cừ sợ còn không kịp, nào dám hé răng, lỡ mà vị này không vừa ý, vung tay một cái, nàng chẳng phải bị chặt làm hai đoạn hay sao.

Chử U ôm trứng, vô cùng thích thú với vẻ mặt sợ hãi của Hà Hoa Yêu, nếu có bút mực trong tay, nàng còn muốn vẽ lại cảnh này, để thỉnh thoảng đem ra ngắm nghía.

Đám ma này là vậy, ở những nơi nàng không thấy thì phòng bị nàng như phòng trộm cướp, đến khi đối diện với nàng thì chỉ dám giở chút trò mèo, lời nói nửa thật nửa giả, còn sợ nàng nổi giận.

Nàng dù sao cũng là Thần Duệ nhập ma, nổi giận thật sự rất đáng sợ, có thể lột sạch da người treo ngoài đại điện, tất nhiên, đó còn coi là nhẹ.

Hà Hoa Yêu này từ đầu đã thích bày trò sau lưng nàng, không ngờ trăm năm trôi qua vẫn chứng nào tật ấy, thật sự không có chút tiến bộ nào, còn luôn thích giở trò ly gián trước mặt Tam Chủ, giả bộ trung thành tận tâm với Ma Vực.

Ma vốn là ma, có gì mà trung thành tận tâm chứ.

Chử U liếc nhìn nàng ta, thầm nghĩ Hà Hoa Yêu này thật là mọc sai màu rồi, sao lại mọc ra màu hồng chứ, rõ ràng màu trắng hợp với ả hơn.

Không tệ, màu trắng vừa hay, vừa hay hoa sen và hoa súng cùng một dòng, coi như là một đóa bạch liên hảo hạng.

Đệ Nhị Chủ Lạc Thanh có khuôn mặt cương trực công chính, toàn bộ Ma Vực không ai không giống ma hơn nàng. Nàng cứ nhìn người như vậy là khiến người ta sinh lòng e dè, như thể sắp bị tra hỏi đến nơi.

Nhưng Chử U chẳng có gì phải hoảng, thậm chí còn thoải mái quan sát thần sắc của Lạc Thanh.

Lạc Thanh khẽ mím môi, một lát sau bỗng nhiên ôm quyền nói: "Mong rằng đại nhân ra tay."

Chử U cảm thấy chuyện này thật thú vị, nếu không phải nàng mới sinh ra đã là Phượng tộc Thần Duệ, dù nhập ma thì cũng cao hơn người khác một bậc, đám ma này sao chịu khuất mình quỳ xuống gọi nàng một tiếng "Đại nhân".

Đám ma này, ngoài miệng thì nói không luận xuất thân, nhưng trong mắt ít nhiều cũng có chút ghen ghét đố kỵ, càng để ý thì càng muốn làm bộ khinh thường.

Rốt cuộc Ma tộc không phục, bọn họ vốn dĩ phải có sức mạnh ngang bằng với Thiên giới, nhưng Ma Chủ vẫn chưa xuất hiện, Ma Vực liền đánh không lại Thiên giới, ai có thể cam tâm.

"Cầu ta ra tay?" Chử U liếc xéo Hồng Cừ, ý xấu lộ rõ, như cố ý nói cho nàng ta nghe.

Hồng Cừ khẽ run, vốn dĩ nàng ta không muốn vị này nhúng tay vào, ai biết Thần Duệ này có khi nào giả nhập ma, thực chất là nội ứng ngoại hợp với Thiên giới hay không. Đúng là tự vác đá đập vào chân, còn để đệ nhị chủ tự mình đến vả mặt nàng ta.

"Cầu xin đại nhân ra tay." Lạc Thanh nghiêm mặt nín thở, vén vạt áo, làm bộ muốn quỳ xuống.

Trước mặt bao nhiêu người, hắn ta như thể bẻ gãy chút ngạo cốt còn sót lại.

Chử U thầm thấy thoải mái, nhưng lại bực mình vì sao hắn ta lại phải quỳ, vội đưa tay ra hiệu, bảo hắn ta không cần hành đại lễ này, rồi nói: "Ngươi xưa nay chưa từng cầu ai."

"Ta không cầu người, hiện giờ là Ma Vực cầu ngươi" Lạc Thanh dùng thuật truyền âm, chỉ để một mình Chử U nghe thấy.

Mấy Tiểu Ma trốn gần đó hé đầu ra nhìn trộm, chỉ thấy đệ nhị chủ mấp máy môi, tựa hồ nói gì đó.

Có kẻ biết đọc khẩu hình, đại khái đoán được đệ nhị chủ nói gì, nhưng trong đó có hai chữ, đệ nhị chủ lại như không muốn nói ra, có một thoáng hắn ta mím chặt môi.

Hay là còn dùng cả tiếng tim đập? Cẩn thận quá mức, Tiểu Ma nhóm trong lòng hơi kinh hãi.

Hồng Cừ tuy không nghe thấy, nhưng nhìn dáng vẻ cụp mắt của Lạc Thanh, liền biết mặt nàng ta bị vả đau điếng.

Dưới ánh đèn Trường Minh, bóng người lay động theo ánh lửa chập chờn, vài Tiểu Ma khẽ giật giật cái cổ cứng đờ.

Một lát sau, có kẻ không biết điều khẽ nói thầm: "Thế ai cầu?"

Một lúc lâu sau mới có người đáp lời: "Có lẽ là đệ tam cầu."

"Sao ngươi không nói là người đệ nhât cầu luôn đi?"

"Chắc... chắc không phải là chúng ta cầu đấy chứ?" Chúng Tiểu Ma nhìn nhau, run rẩy càng thêm lợi hại.

Nhớ lại lúc vị này mới vào Ma Vực, chúng Ma không ai chịu để vị Thần Duệ kia bước chân vào.

Lúc ấy vị này nói gì nhỉ? "Ai không phục? Ta đun nước sôi sùng sục, có gì cứ việc nói vào nồi."

Một đám Tiểu Ma suýt bị ném vào nồi nước sôi, khóc đến ruột gan đứt đoạn, suýt chút nữa làm ngập cả đại điện, lúc này mới được tha cho một mạng.

Trốn sau hàng xén và đình đèn, Tiểu Ma nhóm vội lùi lại một bước, khi đệ nhị chủ đau khổ cầu xin, bọn họ chỉ muốn đi trước một bước.

Đại yêu áo đen ôm trứng cũng không phải hoàn toàn không biết lý lẽ, sau khi bị Phượng tộc vứt bỏ, nàng ta rất rõ ràng mình muốn gì.

Nàng ta hiểu Lạc Thanh lo lắng điều gì, nàng ấy đường đường là đệ nhị chủ, lại phải cầu Nhập Ma Thần Duệ làm việc, nếu để Tiểu Ma biết được, chắc chắn cảm thấy Ma Vực chẳng ra làm sao.