Chử U hờ hững liếc mắt, ánh mắt dừng lại trên chiếc túi vải bố nàng đang kéo.
Túi vải bố va chạm phát ra tiếng "bịch" trầm đυ.c, tựa như chứa đầy đá cục. Bên trong dường như có chút linh khí, có lẽ là linh thạch.
Nàng không ngờ rằng món quà đầu tiên nhận được sau khi trở về lại là đá cục, thật nực cười.
Hồng Cừ kéo túi vải bố vào điện, còn chưa kịp cất lời chào hỏi, liền nghe Chử U hỏi: "Ngươi mang cái gì tới vậy?"
"Là linh thạch ạ." Hồng Cừ vội vàng mở miệng túi vải bố đang buộc chặt, còn dốc hết đồ trong túi ra.
Những khối linh thạch lớn nhỏ không đều, màu sắc cũng khác nhau. Có khối trắng tinh trong suốt, có khối lại xám xịt, đúng là linh thạch thật.
"Ta cần đám linh thạch này để làm gì?" Chử U liếc nhìn, giả bộ hờ hững nói.
Thực tế thì chúng rất hữu dụng, nhưng đám tiểu ma không cần biết điều đó.
Hồng Cừ vốn dĩ đã xinh đẹp kiều mị, sau khi nhập ma lại càng thêm quyến rũ. Mỗi cử chỉ, hành động đều hồn nhiên chân thật, lại mang theo chút ý vị mê hoặc. Nàng cười duyên, vội vàng giải thích: "Là tam chủ sai ta mang đến, nói là mượn linh thạch của tôn chủ. Nếu tôn chủ trở về điện, liền đem đám linh thạch này trả lại."
Chử U trong lòng hiểu rõ, quả nhiên là ba tên kia đã lấy linh thạch của nàng.
Nàng vuốt ve quả trứng trong lòng, nói: "Ngươi không thể bỏ vào giới tử à, cứ nhất thiết phải vất vả kéo đến đây vậy?"
Hồng Cừ dịu dàng đáp: "Tam chủ nói, nếu bỏ vào giới tử, ngài nhất định sẽ chẳng thèm liếc mắt nhìn. Đưa bao nhiêu bảo bối vào giới tử, rồi cũng chẳng thấy hết, vẫn là cứ kéo đến thế này thì tốt hơn."
Chử U khẽ gật đầu, vung tay lên, túi linh thạch nặng trĩu tức khắc bay về một bên, va vào đám yêu binh ma khí đang phủ đầy cát vàng.
Binh khí loảng xoảng rung động, một giá binh khí lớn suýt chút nữa đổ sập.
Hồng Cừ bị tiếng động này làm cho giật mình rụt vai, âm thầm xoa xoa bàn tay bị bao tải siết chặt đến đỏ ửng.
Chử U sờ soạng một hồi trứng rồng, không thể không đặt nó xuống đất. Cứ tiếp tục thế này, linh lực của nàng thế nào cũng cạn kiệt mất. Bị hút khô còn chưa tính, nếu lại nở ra, thì còn tệ hơn.
Nàng hờ hững liếc mắt, "Tam chủ mượn linh thạch để làm gì, bọn họ hiện giờ đang ở đâu?"
Nghe hỏi vậy, Hồng Cừ định nói rồi lại thôi, ngẫm nghĩ rồi nặng nề khép cửa điện lại, sau đó mới nói: "Nghe nói Ma chủ có thể chuyển thế, vì thế tam chủ đã xuống nhân gian, cũng không biết thật giả bao nhiêu phần."
Chử U hừ lạnh, coi thường: "Bọn họ chắc chắn vậy sao, Ma chủ chuyển thế sẽ ở nhân gian?"
Câu hỏi này chí lý, Hồng Cừ thật không đáp được, vắt óc suy nghĩ mới buồn rầu nói: "Thân thể Ma chủ cùng một phân hồn vẫn còn ở Ma Vực, tam chủ nói, cần thu hồi nốt hai hồn còn lại mới có thể đánh thức Ma chủ. Đệ tam chủ tính ra, một hồn trong đó đang ở nhân gian."
Đệ tam chủ kia chính là Kinh Khách Tâm hoang da^ʍ vô độ còn muốn kéo nàng xuống nước, Chử U nhíu mày: "Chỉ bằng nàng ta mà tính ra được?"
Hồng Cừ cúi đầu, nghe lời nói càng thêm khắc nghiệt, rụt rè liếc nhìn.
Ân oán giữa Kinh Khách Tâm và vị này, Ma giới ai mà không biết, dù sao Kinh Khách Tâm đã từng bị treo ngược ngoài cửa điện này không chỉ một lần, trong đó còn có một lần là tự nguyện.
Chử U cười nhạt: "Nhưng dù hồn kia chuyển thế làm người, nó cũng không mang ký ức của Ma chủ, trên người lại chẳng có ma khí, tìm thế nào đây, thật coi mình là thần toán chắc? Tam chủ lần này sốt ruột quá rồi."
Hồng Cừ lấy hết can đảm tiến lên, dáng vẻ nhu nhược như nước, ngoan ngoãn ngồi xổm bên cạnh Hắc Y Ma Tôn.
Chử U mặt không đổi sắc, chỉ hơi ngả người ra sau, thầm nghĩ yêu quái Hà Hoa này bỗng dưng xáp lại gần làm gì.
Hồng Cừ khẽ nói: "Tam chủ sốt ruột như vậy, chẳng phải vì nghe nói Thiên giới muốn tu Trấn Ma Tháp sao."
Ánh mắt Chử U tối sầm lại: "Trấn Ma Tháp? Tam chủ xuống thế gian từ khi nào?"
"Ước chừng 1 năm rồi." Hồng Cừ nhẹ giọng nói.
Chử U phất tay tỏ ý đã biết, nàng định bảo Hà Hoa Yêu lui, nhưng nghĩ lại bèn ngoắc tay.
Hà Hoa Yêu đứng lên rồi lại ngồi xổm xuống, ngoan ngoãn phục tùng: "Không biết tôn chủ còn gì phân phó?"
Chử U đảo mắt, nhìn xuống quả trứng đặt trên gối mềm bên chân: "Cẩn thận nâng lên đây, đưa cho ta."
Nàng chợt nảy ra ý định, muốn cho quả trứng này nuốt chút linh lực khác người xem sao.
Quả trứng rực rỡ lung linh lẳng lặng đặt trên gối gấm tua rua tứ giác, nom thật đẹp đẽ quý giá huyến lệ.
Hồng Cừ con ngươi hơi rung, thầm nghĩ đây chẳng phải là quả trứng tư sinh mà đám Tiểu Ma hay nhắc tới sao? Thế là nàng run tay định bưng, không ngờ quả trứng lại lạnh cóng, tay nàng run lên, trứng liền lăn ra ngoài, "đông" một tiếng đập vào cột kim loại.
Cú va chạm khiến cả đại điện rung chuyển.
Chử U trừng mắt, đột ngột ngồi thẳng dậy.
Hồng Cừ mếu máo, trứng phượng hoàng không phải nóng hổi sao, sao trứng này lại lạnh lẽo thế?
Nàng không biết có nên nhặt lên không, run rẩy mà nói: "Này, này, chả nhẽ lại thất bại hay sao!"