Chương 19:

Ân Bùi Nam rất muốn tiến lên hỏi cho rõ, nhưng có nhiều người ở đây quá, thật sự không tiện, phải đợi lúc Tả An chỉ có một mình mới tìm y nói chuyện được.

Hắn không nhịn được mà tiến về phía trước hai bước, muốn nghe rõ xem đám người phía trước đang nói gì.

Trước ngôi nhà cũ nát, Tả An nhìn căn nhà đổ nát đã không thể ở được trước mặt, đôi mắt trong veo lạnh lùng ngày càng trĩu nặng.

Một bên tường của căn nhà này đã sập một nửa, nửa mái nhà cũng sụp xuống, chỉ còn lại vài cây xà.

Phía bên kia có lẽ là phòng ngủ, xà nhà thì không đổ, nhưng cỏ tranh trên mái nhà lưa thưa, qua nhiều năm bào mòn đã sớm không còn ra hình dạng gì, khắp nơi đều là lỗ thủng. Cửa sổ cũng chỉ còn lại song cửa, một nửa còn bị rơi ra ngoài.

Nhìn thế nào cũng cảm giác như nó có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.

Không thể ở được.

Bên cạnh, đường bá Tả Thổ Căn nói: “Căn nhà này, từ sau khi vị đại gia ở đây trông nhà giúp qua đời liền bỏ không, cũng đã sáu bảy năm rồi.”

Đôi mắt Tả An trĩu xuống, trong lòng không khỏi cười lạnh, hai năm trước Tả Thổ Căn lên Kinh thành, đến nhà y vòi vĩnh còn nói rằng nhà ở quê có người trông coi, vẫn tốt cả. Nhưng căn nhà trước mắt, nhìn thế nào cũng không giống như mới đổ nát trong hai năm nay.

Nhưng bây giờ không phải là lúc tính toán những chuyện này.

Y nhìn tiểu cô nương bên cạnh đã bị lạnh đến mức mặt đỏ bừng, hai người lớn bọn họ có thể ở trong căn nhà rách nát này, nhưng nàng từ sáng đã hơi sốt, tối nay nếu còn phải ở lại đây một đêm, ngày mai e là sẽ không dậy nổi.

Tả An trầm ngâm một lát, ngón trỏ tay phải bất giác gõ nhẹ lên tay vịn xe lăn.

Sau đó, y che đi vẻ lạnh lùng trong mắt, ngước lên nói với Tả Thổ Căn: “Đường bá, nhà cửa đã ra nông nỗi này, không biết ngài có thể cho bọn ta ở nhờ một thời gian không, đợi bọn ta sửa sang xong nhà cửa sẽ dọn qua.”

Bên cạnh, Tả Thổ Căn nhìn ba người Tả An có chút phiền muộn, lão ta vạn lần không ngờ bọn họ lại từ Kinh thành trở về.

Nửa năm trước, lão ta nhận được tin, nói rằng cha của Tả An đã phạm phải chuyện lớn, bị kết tội vào ngục, rất có thể sẽ liên lụy đến thân tộc.

Lão ta còn cố tình đến nha môn huyện tìm huyện lệnh đại nhân để dò hỏi, nhưng vị huyện lệnh lão gia bình thường đối với lão ta khách sáo nhún nhường ba phần, lần đó lại không thèm nể mặt, lão ta liền hiểu ra, tin tức đó có lẽ là thật.

Bình thường ở trong thôn, vì có nhà Tả An nên mọi người đều rất kính trọng nhà lão ta, nhà lão ta nhờ vậy mà được rất nhiều tiện lợi.

Nếu mọi người biết nhà Tả An đã sụp đổ, vậy thì những tiện lợi mà nhà lão ta từng có trước đây cũng sẽ không còn nữa.

May mắn là, không biết vì sao tin tức này trong thành không lan truyền ra ngoài, Tả Thổ Căn bèn cũng không nói tin này ra, giấu nhẹm ở trong thôn.

Nửa năm nay lão ta cũng từng đến nha môn dò hỏi, cũng không hỏi thăm được thêm tin tức gì, còn chưa đến gần người ta đã đuổi lão ta ra. Đến tận bây giờ lão ta cũng không biết người đường đệ kia của mình rốt cuộc ra sao rồi.

Vốn dĩ lão ta còn mong đối phương không có chuyện gì, vậy thì nhà lão ta cũng có thể tiếp tục thơm lây một chút, nhưng xem ra bây giờ, chắc chắn là không xong rồi.

Chỉ là, lão ta không ngờ rằng, Tả An lại trở về.

Bây giờ lại còn muốn ở nhà lão ta.

Lão ta vạn lần không muốn, ai biết được người đường đệ kia rốt cuộc đã phạm phải chuyện gì, liệu có liên lụy đến nhà mình không.

Nhưng đằng sau có biết bao nhiêu dân làng đang nhìn, Tả Thổ Căn cũng không thể từ chối họ, nếu không sẽ bị người ta đàm tiếu.

Lão ta cân nhắc trong lòng, nếu Tả An họ đã có thể bình an trở về, có lẽ là không liên lụy đến họ, vậy thì chắc cũng không đến mức liên lụy đến nhà mình.

Lão ta cắn răng, giả vờ hào phóng: “Đó là lẽ dĩ nhiên, tiểu An các ngươi cứ yên tâm, dạo này cứ ở nhà ta. Chỉ là, nhà cửa chật chội, có lẽ phải để các ngươi chen chúc một chút rồi.”

Tả An lắc đầu cảm ơn: “Không đâu ạ, có nơi để ở đã là tốt lắm rồi. Cảm ơn đường bá.”

Vị ca nhi trung niên phía sau Tả An cũng kéo tiểu cô nương cùng cảm ơn lão ta: “Cảm ơn đường ca.”

“Không cần khách sáo.” Tả Thổ Căn xua xua tay, nhìn vị ca nhi trung niên và tiểu cô nương, đó là vị ca nhi nhị phòng tên Văn Dật mà cha của Tả An đã cưới và người con gái Tả Bảo Oánh do tam di nương sinh ra.

Cha của Tả An không có ở đây, cũng không có tam di nương và con trai của bà ta.

Tả Thổ Căn suy nghĩ một lát, thăm dò hỏi: “Tiểu An, phụ thân ngươi bây giờ...?”

Tả An cụp mắt xuống, khẽ đáp: “Đường bá, về nhà rồi hãy nói ạ.”

Tả Thổ Căn sững người, sau đó lập tức gật đầu: “Được được được. Chúng ta bây giờ về nhà thôi, trời cũng không còn sớm nữa. Các ngươi yên tâm, ngày mai ta sẽ bảo đường ca của các ngươi tìm mấy người đến giúp sửa sang lại nhà cửa.”

Sửa xong rồi, ở riêng ra, thế nào cũng sẽ không liên lụy đến nhà mình.

Tả Thổ Căn dẫn ba người về nhà. Dân làng xem náo nhiệt xung quanh cũng dần dần giải tán.