Chương 18: Là đội trưởng sao?

Đứa trẻ này mấy ngày nay tuy không nói ra, mỗi ngày đều tỏ ra vui vẻ, nhưng thật ra trong lòng đều hiểu cả. Nó đã sống trong lo lắng thấp thỏm mấy ngày nay, biết cuối cùng sẽ không bị bắt đi nữa, lúc này mới dám giải tỏa nỗi sợ hãi trong lòng.

Cả nhà ôm nhau khóc một trận.

Ân Bùi Nam an ủi gia đình một lúc, sau đó dặn dò tối nay phải đãi Đại Cường thúc và mấy vị thúc bá khác, bảo a nương và Thủy Châu chuẩn bị cơm nước trước, hắn bèn kéo chiếc xe đã mượn trước đó, mang theo nhang đèn giấy tiền đi trả xe.

Đến nơi, hắn vào viếng người đã khuất, gia đình đó muốn giữ ân công ở lại ăn cơm, Ân Bùi Nam không ở lại, nói trong nhà có việc rồi trở về.

Đi vào trong thôn, hắn thấy trước ngôi nhà cũ nát đã nhiều năm không có người ở ở đầu thôn có một đám người vây quanh, bèn tò mò đi tới, hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

Một vị a thẩm đáp: “Con cái của nhà này đã trở về rồi.”

Con cái của nhà này?

Ân Bùi Nam nghi hoặc, người nhà này không phải đã làm quan lớn rồi sao? Sao lại trở về?

Hắn chen lên phía trước, nhìn một cái, trước ngôi nhà cũ nát còn có một vòng người nhỏ, trong đó có ba người lạ. Một vị ca nhi trung niên khoảng ba mươi ba, ba mươi tư tuổi, một tiểu cô nương bảy tám tuổi, và một vị ca nhi trẻ tuổi ngồi trên xe lăn.

Vị ca nhi đó...

Ân Bùi Nam nhìn kỹ lại: “Đội trưởng?”

Ân Bùi Nam không dám tin mà lẩm bẩm, giọng không lớn, đám người phía trước không nghe thấy, nhưng một người dân làng đứng cạnh hắn đã nghe được.

“A Nam, ngươi quen à?”

Ân Bùi Nam không chớp mắt nhìn chằm chằm vào bóng người trên xe lăn phía trước, vừa rồi vị ca nhi đó quay đầu nói chuyện với người bên cạnh, hắn đã nhìn rõ, quả thật trông giống hệt đội trưởng, chỉ không biết người này có phải là đội trưởng của hắn hay không.

Lúc này nghe thấy lời của vị a thúc bên cạnh, hắn mới hoàn hồn, lắc đầu nói: "... Không quen.”

Trong ký ức của nguyên thân, gia đình này đã dọn đi từ hai mươi năm trước, chỉ nghe người khác nói qua, nguyên thân không thể nào quen biết được.

Ân Bùi Nam dò hỏi: “A thúc, vị ca nhi ngồi trên xe lăn đó tên là gì vậy?”

Vị a thúc bên cạnh liếc nhìn Ân Bùi Nam một cái, thấy hắn cứ nhìn chằm chằm vị ca nhi nhà người ta, bèn nhỏ giọng nói: “Sao thế, để ý người ta rồi à?”

Ân Bùi Nam đỏ mặt, phủ nhận: “Không phải đâu, a thúc đừng nói bậy, ta chỉ hỏi thăm thôi.”

A thúc không nhịn được cười, nhỏ giọng nói: “A thúc cũng từng trẻ tuổi, đừng ngại ngùng. Ta vừa nghe nói, vị ca nhi này tên là Tả An, trông cũng xinh đẹp lắm, chẳng trách ngươi lại thích.”

Tả An!

Cùng tên với đội trưởng!

Ân Bùi Nam nghe thấy cái tên này, trong đầu đã bị cái tên này chiếm trọn, hoàn toàn không để ý đến những lời trêu chọc sau đó của vị a thúc.

Hai tay hắn bất giác nắm chặt lại, trong đầu lóe lên một ý nghĩ mãnh liệt.

Cùng tên, cùng ngoại hình, vậy y có thể nào cũng giống mình, là đội trưởng xuyên không đến đây không?

“Nhưng mà, ngươi xem y ngồi xe lăn kìa, có lẽ chân cẳng không được tốt lắm. Hơi đáng tiếc.” Vị a thúc bên cạnh lại thở dài một tiếng.

Chân cẳng không tốt, có nghĩa là không làm được việc gì, người nông thôn không thể làm việc, vậy thì cưới về để làm gì?

Thân thể khỏe mạnh dễ sinh dễ nuôi lại biết làm việc, đây mới là điều mà người nông thôn xem trọng hàng đầu khi cưới vợ.

Ân Bùi Nam tự nhiên cũng nhìn thấy, nhưng trong mắt hắn đây hoàn toàn không phải là vấn đề. Nếu Tả An này thật sự là đội trưởng, mình có thể dùng dị năng để chữa khỏi cho y.

Bây giờ quan trọng nhất là phải làm rõ vị ca nhi cũng tên Tả An này, rốt cuộc có phải là đội trưởng hay không?

“A thúc, không phải nhà họ làm quan lớn ở Kinh thành sao? Sao lại trở về rồi? Là về tế tổ ạ?” Ân Bùi Nam lại hỏi.

Vị a thúc kia cũng không rõ, nói: “Không biết nữa. Nhưng lúc họ mới về, là đi bộ về đó.”

Nếu là làm quan lớn, lúc về ít nhất cũng phải có kiệu, có xe ngựa chứ nhỉ?

Ân Bùi Nam đã hiểu, lại nhìn sang bên kia thấy ba người ăn mặc đều rất giản dị, trên áo của vị ca nhi trung niên, chỗ khuỷu tay còn có một miếng vá.

Nhìn kỹ một chút, Ân Bùi Nam lại thấy được nhiều chi tiết hơn.

Ngoài Tả An ra, vạt áo của vị ca nhi trung niên và tiểu cô nương kia đều vương đầy bùn đất, đôi giày vải dưới chân cũng dính đầy bùn, trông như đã đi một quãng đường rất dài.

Hơn nữa, cả ba người họ đều rất gầy gò, sắc mặt trông cũng không khác những người nghèo khổ không đủ ăn đủ mặc như họ là bao. Có lẽ là do phải đi đường, trên mặt họ không giấu được vẻ mệt mỏi.

Ân Bùi Nam nhíu mày, những dấu hiệu này cho thấy hoàn cảnh của họ không tốt đẹp cho lắm.

Nhưng điều này lại không khớp với lời đồn trong thôn rằng nhà họ làm quan lớn ở Kinh thành mà.