Sau khi ở lâu đài đảo thêm hai ngày nữa, Thích Túc mang theo nhóc dẫn đường nhà anh trở lại thành U Linh.
So với lâu đài, mỗi ngày có vô số khách, mỗi khoảnh khắc đều giống như cử hành một bữa tiệc, nhờ có hoàn cảnh đặc thù của thành U Linh mà người bình thường không bao giờ muốn đến..., việc sắp xếp ở một nơi như này thực sự thanh tịnh.
Khi có thời gian rảnh rỗi, lại phải gánh lấy việc giáo dục cho thiếu niên thất học, thật ra Thích thiếu soái không do dự nhận lấy.
Lucia rảnh rỗi ngồi xổm ở vườn bên cạnh lén lút chà tay và quan sát, cô cực kỳ bi thương phát hiện ra - trước đó mình làm gia sư lo lắng mệt mỏi như một con chó, ước gì mình có thể bẻ đôi người ra mà dùng, lúc nào cũng theo dõi chằm chằm vào mỹ thiếu niên bệnh thần kinh, chỉ sợ cậu vô ý đùa chết mình, thì ra những điều đó là vì năng lực chấp nhận của cô quá kém, thần kinh quá mức nhạy cảm ư?
Giống như bây giờ, thiếu niên dở hơi bỗng nảy ra ý nghĩ trèo lên cây và trói mình treo ngược xuống, sau đó giống như một mồi câu, dụ dị thú thằn lằn bụng phệ cấp chín đến cắn cậu...
Nhìn thấy thằn lằn bụng phệ ngóc đầu lên, con ngươi dựng thẳng lạnh lẽo khóa chặt con mồi, nhảy bật lên, miệng nó lộ ra những chiếc răng nanh sắc nhọn lóe sáng, một khi cắn trúng sẽ cắt đứt nửa thân người, vào thời khắc mấu chốt, Đoàn Tiểu Khê giống như một con cá nhảy bị nắm đuôi, vung vẩy thân thể sau đó tránh né nguy hiểm...
Cứ thế, vòng quay tới lui tuần hoàn, mỗi một cảnh tượng nào cũng gay cấn hoảng hồn, thoát chết trong gang tấc. Tuy nhiên, tiếng cười của thiếu niên lại trong trẻo, vui tươi tràn ngập cả khu vườn.
Xin hãy lưu ý rằng đây hoàn toàn không phải là một sự dễ thương tương phản!
Đổi người xem, ai cũng có suy nghĩ mỹ thiếu niên bệnh thần kinh đi tìm đường chết.
Ít nhất, trong mắt người chứng kiến
Lucia, cấp bậc mỹ thiếu niên bệnh thần kinh tìm đường chết đáng bị cha mẹ bắt lấy rồi tự tay giáo dục chỉ còn lại nửa cái mạng, khắc sâu ấn tượng chuyện này mới coi như xong.
Trên đây là những gì thiếu niên dở hơi triển lãm cho người giám hộ của mình xem, cái gọi là phát minh sáng tạo không chỉ chơi vui vẻ với Fios mà còn mang đến một môn thể thao thú vị để rèn luyện thể chất.
Haha, những sự thật sau đây đã chứng minh cho Lucia thấy rằng thiếu niên dở hơi từ trước đến nay chưa từng bị ai đánh, vì thần kinh và trí óc của người giám hộ chắc chắn nằm ngoài tầm với của người bình thường.
Ngồi ở một góc vườn thưởng thức trà chiều, Thích thiếu soái hiển nhiên không ngạc nhiên ồn ào như Lucia.
Trong đường đi của mạch não Thích thiếu soái, con trẻ đang vui chơi rèn luyện bản thân và cảnh tượng trước mắt chính xác là như thế. Có thể thấy nhóc dẫn đường nhà anh có cảm giác vô cùng nhạy bén với sự nguy hiểm.
Nói thật, cho dù chỉ là nói đùa, tốc độ của Feios cũng nhanh hơn Đoàn Tiểu Khê rất nhiều, theo lẽ thường thì cậu không thể tránh khỏi Feios bổ nhào cắn tới.
Nhưng trong nháy mắt Feios hành động, Đoàn Tiểu Khê có vẻ đã biết phương hướng nguy hiểm, lúc này mới khiến cho cậu mỗi lần đều xê xích mạo hiểm.
Dự đoán và cảm giác chuẩn xác khi đối mặt với mối nguy hiểm chắc chắn là điều cần phải có đối với kẻ mạnh thành công lêи đỉиɦ cao, đó là năng lực thiên phú phi thường đáng quý mà hầu hết mọi người cầu mà không được.
Vì vậy, với góc nhìn của Thích Túc, anh tán thưởng với cách(hành động) chơi (chết người) của thiếu niên dở hơi.
Đợi khi Đoàn Tiểu Khê chơi đùa mệt mỏi, thả mình xuống từ trên cây rồi cậu ngồi xuống bên cạnh người giám hộ, uống trà và ăn đồ ăn nhẹ.
Sau đó, hai người nằm cạnh nhau trên ghế dài ngoài trời, bật trí não lên, Thích Túc kiên nhẫn giảng dạy từng chữ một trong khóa học lý thuyết cho cậu, lúc này thiếu niên tăng động ngoan ngoãn lắng nghe...
Nói tóm lại, mọi thứ đều bình lặng và yên bình, bầu không khí hài hòa và đẹp đẽ, không liên quan gì đến người gia sư Lucia khốn khổ trải qua sự hãi hùng khϊếp vía, sứt đầu mẻ trán.
"Đoàn, Tiểu, Khê, em có nghe rõ không?"
Ừm, bầu không khí giảng dạy dù đẹp đẽ và kiên nhẫn đến đâu cũng không thể chịu được việc lặp lại ba lần, thiếu niên dở hơi vẫn mở to đôi mắt ngơ ngác như lọt vào trong sương mù.
Sự thật tàn khốc là thế, cho dù hiệu trưởng học viện đích thân dạy dỗ cho đại vu tương lai bị mất trí nhớ vả lại còn từ bỏ việc điều trị, đối mặt với kiến
thức khoa học cách xa cả một thế giới này, nói một cách nhẹ nhàng uyển chuyển, thực sự giống như gặp mặt một người không quen biết nhau... Suốt giờ học, ở trước mặt người giám hộ, ưu điểm duy nhất của thiếu niên thất học là tuy không hiểu nhưng cư xử rất ngoan.
Ánh mắt hai người nhìn nhau, bạn học Đoàn Tiểu Khê học bài mệt mỏi liền lật người nằm trên người giám hộ, cậu cúi đầu nhẹ nhàng gặm cằm anh sau đó dời lên môi, nói lời thay đổi theo ý mình: "Theo căn cứ đặt ra bây giờ em là tình nhân bé nhỏ của anh."
Động tác của cậu vừa ngây ngô vừa nhiệt tình, anh dung túng để cho cậu hôn từ cằm, môi, cổ... Thích Túc hơi nheo mắt cùng với giọng mũi lười biếng cười rộ lên: “Vậy phải làm sao đây? Theo như căn cứ đặt ra thì bạn học Tiểu Khê ơi, bây giờ anh là thầy của em đấy."
- Roẹt ~
Bạn học Đoàn Tiểu Khê cởi phần tóc được buộc phía sau đầu anh, để mái tóc dài màu vàng nhạt lấp lánh phủ xuống, cậu còn mang phong thái đùa giỡn 100% vớt một nắm tóc đưa lên môi hôn sau đó cậu hơi cúi người xuống, ghé vào tai người giám hộ trả lời không chút liêm sỉ: "Vậy em sẽ là tình nhân bé nhỏ của thầy ~"
Chà, dù cho trong lòng có muốn thế nào thì toàn bộ hình ảnh giống như tế sư thiêng liêng trong truyện xưa, Thích Túc đứng đắn nghiêm nghị bao nhiêu thì bị tiểu yêu tinh Đoàn Tiểu Khê ham mê sắc đẹp quyến rũ, dụ dỗ, ô uế .. .
Ở trên, quá trình dây dưa khiến người ta đau (mặt), tim (đỏ), đau(tai) tay(hồng), lược bỏ chữ xxx một cách hài hòa.
Trở lại thành U Linh, cậu nỗ lực phát huy kỹ năng chữa bệnh của mình và tin tưởng chắc chắn rằng mình có thể trở thành một đại vu tương lai với "Một ý nghĩ khiến người ta sống mà cũng một ý nghĩ khiến người ta chết" đầy tà mị khí phách, thế nên gần đây thiếu niên thất học rất bận rộn.
Đoàn Tiểu Khê dành phần lớn thời gian ở trong phòng thí nghiệm ngầm của mình, làm, ừm, ít nhất là trong mắt người bình thường, chẳng có cơ sở khoa học nào cả và đó cũng là những thí nghiệm tà ác khá đẫm máu.
Trong ánh nến lắc lư phiêu phiêu lúc sáng lúc tối, ở bên trong một chậu xương lớn khắc những hoa văn vu chú phức tạp, là thi thể của một con báo tia chớp đã trưởng thành dài hơn hai mét, thiếu niên phá lệ âm trầm khó lường gần như ẩn mình trong bóng tối và đọc vu chú tối nghĩa khó phân biệt lại ẩn chứa vần luật kỳ lạ dần dần hòa tan...
Hai người bạn còn lại chứng kiến
cảnh này không hề thấp thỏm --- thành công bị kéo vào tổ chức chữa bệnh ba không bất chính và người bệnh chính là bạn học Lôi Minh Minh cùng với thú đồng hành dung hợp thất bại và công chúa Julie kiên trì muốn đảm đương làm quần chúng vây xem.
Bị ảnh hưởng bởi bầu không khí hoàn cảnh, hiện tại toàn thân hai người nổi da gà nhìn chằm chằm vào chậu xương lớn.
Rõ ràng không đun nóng cũng không bỏ vật ăn mòn nào nhưng thi thể báo tia chớp bỗng nhiên giống như vật còn sống giãy giụa, da lông, máu thịt, nội tạng ... bắt đầu tan chảy như sáp khiến người ta vừa chạy vừa nôn ọe.
Con thú đồng hành mà ban đầu Lôi Minh Minh dung hợp là một con báo tia chớp, mặc dù hiện tại chỉ còn lại thú hồn.
Lấy cảm hứng từ sự hợp nhất giữa tộc U Linh và xương cốt, đại vu tương lai thường đi theo con đường đen tối không phụ sự mong đợi của mọi người đã quyết định chế tạo ra một con thú đồng hành báo tia chớp bằng xương khô được kết hợp từ khung xương cùng thú hồn mang phong cách khốc huyễn vả lại độc nhất vô nhị cho người bệnh là bạn học Lôi Minh Minh, thật đẳng cấp làm sao.
Ha ha, sau này ở thời điểm chiến đấu người khác thả ra đủ loại dị thú nhưng với bạn học Lôi Minh Minh lại thả ra một bộ xương không chính thống do thiếu niên dở hơi tự tay làm ra, không biết có rơi lệ đầy mặt không nữa?
Báo tia chớp trưởng thành là dị thú cấp tám cho dù là thi thể cũng không ở phạm vi mua bán dành cho người bình thường. Nhưng, ai bảo người giám hộ là thiếu soái quân đoàn Bắc Đẩu, từ lúc đưa ra yêu cầu đến lúc đủ ba phần nguyên liệu liền đưa vào phòng thí nghiệm, quá trình thật sự tuyệt không gian nan.
Ngoại trừ lần trước không mấy thành công thì thi thể báo tia chớp lần này đã được luyện chế trong chậu xương lớn nhiều ngày, mãi đến hôm nay mới lấy ra, Đoàn Tiểu Khê mới gọi Lôi Minh Minh tới.
Nắm con nhện đen nhỏ nhẹ nhàng kí©h thí©ɧ đầu ngón tay, cậu nhìn bộ xương dị thú màu xanh thẫm ngâm đẫm huyết tương lập tức rung đùi đắc ý đứng thẳng lên. Có vẻ nó bất mãn với không gian hoạt động trong chậu xương quá mức nhỏ hẹp, nó đặt hai chân trước lên mép chậu rồi nhún nhảy hai chân sau và nhẹ nhàng nhảy ra ngoài.
Quay đầu lại, hốc mắt trống rỗng của bộ xương dường như nhận ra sự tồn tại của Lôi Minh Minh và Julie, nó chậm rãi cúi đầu, thủ thế chuẩn bị tấn công.
Con nhện đen nhỏ của Đoàn Tiểu Khê, hiện tại nó khó khống chế sinh vật sống nhưng lại dễ dàng khống chế sinh vật chết, thậm chí có thể giữ lại một số thói quen và bản năng sinh tồn của chúng khi còn sống, chứ không chỉ là một con rối giật dây.
Lôi Minh Minh và công chúa Julie thận trọng thở dốc quay sang nhìn bạn cùng lớp Đoàn Tiểu Khê nghiêm mặt giống như nhận được một món đồ chơi mới:... Thiếu niên, nếu không nhìn vào bộ xương đó thì phong cách hội họa hiện tại của cậu có thể là gọi là sống động và trẻ con đó!
"Được rồi, chúng ta chuyển sang bước tiếp theo."
Bộ xương báo tia chớp chạy nhảy khắp phòng thí nghiệm, khi Đoàn Tiểu Khê nói xong nó liền nhảy lên ghế thí nghiệm gần đó như một con mèo thuần hóa, ngoan ngoãn nằm xuống. Lúc này nó mới phát hiện mình đã chết đến không thể chết hơn nên vẫn không nhúc nhích.
Cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, Lôi Minh Minh và Julie đi theo Đoàn Tiểu Khê nhìn kỹ hơn, thấy rõ phía trên bộ xương màu xanh thẫm thật ra được bao phủ bởi những hoa văn phức tạp giống như trên chậu xương, không thể nói là đẹp dễ nhìn, nhưng lộ ra hơi thở quỷ bí không nói rõ khiến mọi người càng nhìn càng không hiểu ra sao.
"Bước tiếp theo..." Đoàn Tiểu Khê vỗ vỗ bả vai Lôi Minh Minh, ra hiệu cho anh ta cũng nằm xuống trên bàn thí nghiệm, cuối cùng còn không quên dùng trường hợp thành công duy nhất để động viên người bệnh không biết sợ: "Phải tin tưởng vào bệnh tình của mình, lát nữa nếu khó chịu thì hãy nghĩ nhiều hơn về Namantha và Namanni, hoàn cảnh lúc trước của họ nghiêm trọng hơn anh rất nhiều nhưng họ vẫn chịu đựng, khụ, kiên trì. Đúng vậy, mọi khó khăn đều quan trọng ở kiên trì!"
Hình ảnh xinh đẹp của hai chị em song sinh đang mỉm cười vui vẻ tự động hiện lại trong đầu anh ta, bạn học Lôi Minh Minh không biết gì về quá trình điều trị cụ thể của họ nên vẻ mặt anh ta nghiêm túc, ánh mắt kiên nghị và khí chất quân nhân bùng nổ gật đầu với thiếu niên dở hơi.